Trước khi trở thành ngôi sao thì Pablo Picasso cũng đã trải qua những cơn khủng hoảng mà ngày nay nhiều nghệ sĩ vẫn mắc phải: không tiền, không có phòng tranh, không được công nhận. Cuộc triển lãm ở Basel cho thấy, vào năm 1900, chàng thanh niên Tây Ban Nha phát hiện ra Paris và những nghệ sĩ tiên phong ra sao, ông phạm những lỗi gì rồi đi tới thành công để trở thành nhà họa sĩ thế kỷ.
Làm thế nào để tiếp cận Picasso? Đã có hàng chồng sách viết, các cuốn phim quay, các cuốn truyện tranh vẽ về thần đồng thế kỷ này rồi. Họa sĩ nổi tiếng nhất thời hiện đại, người sáng lập trường phái lập thể, người vẽ những anh hề buồn và con chim bồ câu biểu tượng cho hòa bình trở nên bức tượng thánh.
TRONG KIẾP NHÂN SINH NÀY, MỖI NGƯỜI ĐỀU CÓ SỰ LỰA CHỌN CỦA MÌNH, 8 CÂU CHUYỆN RẤT NGẮN SAU CÓ THỂ GIÚP BẠN NHẬN RA LỰA CHỌN NÀO LÀ QUÝ TRONG ĐỜI
1. Chiếc đồng hồ ở đâu
Chiếc đồng hồ của người cha biến đâu mất tìm không thấy, làm cha rất khó chịu, lật khắp nơi cũng tìm không ra. Đợi người cha đi ra khỏi phòng, cậu con trai liền lặng lẽ vào phòng, không lâu sau thì tìm thấy. Người cha hỏi: Sao con tìm thấy vậy? Con trai trả lời: Con chỉ ngồi yên lặng một chút, không lâu sau nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ.
Chúng ta càng nôn nóng tìm kiếm, càng không tìm thấy thứ mà mình muốn, chỉ có bình tâm, mới có thể nghe thấy tiếng vọng trong tâm mình.
2. Khi nào thì được là chính mình
Khi cho đầy sữa vào một cái cốc thủy tinh, mọi người nói: đây là cốc sữa; khi cho đầy dầu vào đó, mọi người lại nói: đây là một cốc dầu. Chỉ có khi cốc trống rỗng, mọi người mới nhìn nhận nó là cái cốc.
Khi trong lòng chúng ta đong đầy học vấn, tiền tài, quyền lực thành quả và định kiến, thì không phải là bản thân chúng ta. Thường thường có được tất cả, ngược lại dễ đánh mất đi chính bản thân mình
3. Ai hạnh phúc
Có hai con hổ, một con ở trong lồng sắt, một con ở ngoài thiên nhiên hoang dã. Cả hai con hổ đều cho rằng hoàn cảnh sống của mình không tốt, nên đều ước ao ngưỡng mộ đối phương.
Thế là chúng quyết định thay đổi thân phận, khi mới bắt đầu cả hai đều rất vui vẻ. Nhưng không lâu sau đó, cả hai con hổ đều bị chết; một con chết vì đói khát, một con chết vì u buồn.
Có lúc, mọi người coi thường hạnh phúc bản thân mình đang có mà chỉ chăm chăm ngưỡng mộ hạnh phúc của người khác. Kỳ thực, tất cả những điều bạn có có thể chính là điều người khác đang ngưỡng mộ. Chỉ là bạn không đủ trân trọng nó mà thôi
4. Nhân quả không sai
Có một người lính bị quân địch truy sát bất ngờ nên tháo chạy vào một hang núi. Quân địch đuổi sát đằng sau gần bắt được anh ta, anh ta ở trong hang cầu nguyện để không bị quân địch phát hiện. Bỗng nhiên cánh tay bị đau như ai cắn, hóa ra đó là một con nhện, anh ta đang muốn giết con nhện đó, bỗng nhiên trong tâm nảy sinh thương cảm, liền thả con nhện ra. Không ngờ con nhện bò ra cửa hang dệt một cái mạng nhện mới hoàn chỉnh, quân địch truy sát tới cửa hang nhìn thấy một cái mạng nhện che kín, đoán là trong động không có người liền bỏ đi.
Có nhiều khi, giúp đỡ người khác cũng đồng thời là đang giúp đỡ chính mình.
5. Có bao nhiêu tiền thì mua được xe
Có một chàng trai đi mua xe, cần số tiền là 10 ngàn USD nhưng chàng trai chỉ mang có 9998 USD tiền mặt, thiếu 2 USD. Bỗng nhiên anh ta phát hiện ngoài cửa có một người ăn mày, liền qua nói với người ăn mày: “Cầu xin anh, cho tôi 2 USD nhé, tôi muốn mua xe” Người ăn mày nghe xong, hào phóng đưa cho anh chàng 4 USD và nói: “ Mua giúp tôi luôn một chiếc xe nhé.”
Nếu bạn hoàn thành tới hơn 90% nhiệm vụ, thì người khác có thể hỗ trợ giúp bạn thành công một cách nhẹ nhàng như trở bàn tay, ngược lại, nếu bạn không làm bất kể việc gì, thần tiên cũng không cứu được bạn.
6. Đun nước thế nào
Sư phụ hỏi: Nếu con phải đun sôi một ấm nước, nhóm lửa đun được một nửa thì phát hiện không đủ củi, vậy thì con phải làm như thế nào? Có đệ tử nói vậy thì phải nhanh chóng đi tìm, có người nói đi mượn, có người nói đi mua. Sư phụ lại hỏi: ‘Tại sao không đổ bớt nước trong ấm ra nhỉ?’
Vạn sự việc trên thế giới này không phải đều như ý, có thể xả bỏ thì mới có thể đắc được.
7. Người tính không bằng Trời tính
Có một người thành phố, năm 1984 vì mong muốn xuất ngoại, nên bán đi căn nhà tứ hợp viện với giá 800 triệu, rời quê hương đến Italia để đào vàng. Dầm mưa dãi nắng chịu bao vất vả, ban đêm thức học ngoại ngữ, bị cướp 7 lần bị đánh 3 lần ở khu dân nghèo.
Vất vả tiết kiệm, đến nay đã tóc điểm sương mai, 30 năm rồi, cuối cùng tiết kiệm được 1 tỷ rưỡi, dự định về nước để hưởng thụ vinh hoa phú quý. Vừa về nước, phát hiện ra căn nhà tứ hợp viện mà năm xưa bán đi môi giới treo giá bán 3 tỷ, trong chớp mắt giật mình suy sụp…
Có lẽ nhân sinh cả kiếp người ta hơn một nửa là bận rộn mù quáng… có những lúc, lựa chọn đúng còn quan trọng hơn sự chăm chỉ.
8. Bí quyết thuộc về 5% còn lại
Nước hoa trong các công ty mỹ phẩm, 95% đều là nước, chỉ có 5% là khác nhau, đó là bí quyết của từng công ty. Con người cũng như vậy, 95% cơ bản là đều như nhau, sự khác biệt là tầm quan trọng đặc biệt trong 5% kia, đó chính là những đặc biệt về phẩm chất tu dưỡng đạo đức của con người, những vui buồn đau khổ và dục vọng của con người.
Tinh dầu thơm của nước hoa phải chiết xuất 5 năm, 10 năm mới có thể cho vào làm thành nước hoa, con người cũng như vậy, phải trải qua quá trình rèn luyện trưởng thành, mới có sự thú vị độc đáo độc nhất vô nhị của bản thân.
Sự khôn ngoan bắt đầu từ việc nhận ra sự thiếu hiểu biết của chính mình và sự bất khả thi của kiến thức tuyệt đối. Điều gì cho phép bạn phản ứng tốt hơn với một thế giới đang gặp khủng hoảng, một thế giới không chắc chắn và luôn thay đổi? Đó chính là sự khôn ngoan. Sự khôn ngoan được định nghĩa là khả năng đưa ra những quyết định đúng đắn trong mọi hoàn cảnh. Đồng thời, nó cũng giúp bạn có thể giúp đỡ người khác. Dưới đây là 7 cách giúp bạn có thể trở nên khôn ngoan hơn và mở ra chương mới của cuộc đời mình. 1. Điều chỉnh cảm xúc của bạn Bạn không thể đưa ra được quyết định khôn ngoan và đúng đắn khi đang bị kìm kẹp bởi sự tức giận hoặc thất vọng. Đầu tiên, bạn cần phải bắt đầu coi trọng khả năng quản lý và điều tiết cảm xúc. Bạn cần hiểu rõ từng cảm giác, cảm xúc và tình cảm của chính mình để bạn có thể đặt chúng vào đúng nơi có thể mang lại cho bạn những thứ có lợi thay vì chống lại bạn. 2. Bình tĩnh và thanh thản Để hành động khôn ngoan, bạn cần phải có được sự bình tĩnh và thoải mái. Bạn chỉ có thể quan sát được thế giới nếu bạn có đôi mắt điềm tĩnh và thái độ bình thản. Chỉ bằng cách này, bạn mới có thể hiểu được những quan điểm và ý kiến trái ngược. Người khôn ngoan luôn hành động sau khi đã phân tích một tình huống và hiểu rõ từng động lực hình thành nên sự kiện đó. Điều này chỉ có thể được thực hiện từ một tâm trí bình tĩnh và tập trung.
3. Rèn luyện tư duy khám phá
Mọi thử thách đều có nhiều hơn một giải pháp. Những người hành động khôn ngoan là người yêu thích kiến thức và có đầu óc thích học hỏi, đồng thời thích khám phá những lựa chọn mới. Điều này giải thích tại sao, đối với mọi thách thức thì người khôn ngoan thường đề xuất ra nhiều giải pháp khác nhau.
4. Quan tâm đồng cảm
Để đưa ra được hành động khôn ngoan, bạn cần phải đặt lợi ích cá nhân sang một bên. Lợi ích chung mới là điều quan trọng. Nếu trong một cộng đồng hoặc tập thể, bạn cần phải ưu tiên đạt được lợi ích nhóm và trên diện rộng. Điều này cũng phân biệt người thông minh với người khôn ngoan.
Người thông minh thường tập trung vào lợi ích cá nhân, còn người khôn ngoan thường rất đồng cảm, quan tâm và nhạy cảm với nhu cầu của người khác.
5. Hành vi đạo đức
Những người khôn ngoan không chỉ đưa ra được những quyết định đúng đắn trong mọi hoàn cảnh mà còn luôn có đạo đức. Họ có những ranh giới và giá trị đạo đức, họ từ chối bất cứ điều gì có thể khiến họ phạm phải hoặc vượt qua chúng.
6. Kỹ năng siêu nhận thức
Những người khôn ngoan sở hữu tiềm năng siêu nhận thức tuyệt vời. Điều này có nghĩa là họ có khả năng tự chủ cao, tự điều chỉnh việc học của mình và biết cách lập kế hoạch cũng như đánh giá thông tin. Mặt khác, họ biết cách kết hợp những kiến thức và nguồn lực của mình với sự khiêm tốn.
Thực tế, người khôn ngoan là người đơn giản, cởi mở, dễ tiếp cận. Họ có một thái độ hy vọng và thực sự quyết tâm, có thể truyền cảm hứng cho người khác. Họ cũng có khả năng khiến người khác mỉm cười nhờ sự khéo léo và gần gũi của mình. Họ có một tâm lý thực sự tích cực và có một kiến thức sâu rộng.
7. Tự nhìn nhận bản thân
Một người khôn ngoan không chỉ được tôi luyện theo thời gian, mà còn đến từ sự tự suy ngẫm. Khả năng đánh giá sự kiện và suy ngẫm về hành động cũng như quyết định của riêng bạn sẽ cho phép bạn sử dụng kinh nghiệm của chính mình và trở thành người hướng dẫn cho người khác.
Bằng cách phân tích những gì xảy ra với bạn, bạn đừng quên rằng những thăng trầm, thất bại và mất mát đều là một phần trong bối cảnh cuộc sống, cũng như thành công, hạnh phúc hay niềm vui. Chúng chính là những sự kiện của sự tồn tại, những sự kiện cho phép bạn tích lũy kiến thức. Và việc trở nên khôn ngoan hơn cũng đòi hỏi bạn phải phát triển nhận thức sâu sắc hơn, nhạy cảm hơn và tử tế hơn về những gì xung quanh mình.
Lạc Hà / Theo Thể thao- Văn hóa
Vấn đề khi nhấn? Chép và dán URL này vào trình duyệt:
Chúng ta luôn tin rằng mình có đủ khả năng để thành công trong công việc và sự nghiệp, thế nhưng đáng buồn là không ít người phải đối mặt với sự thất bại. Vì sao vậy? Sự thật là khi chúng ta thất bại, chúng ta mới nhận ra rằng mình chưa đủ năng lực, phẩm chất của những người thành công.
Những người thành công luôn có những tố chất “vàng” để nâng bước và chắp cách cho họ, ngược lại những người thất bại luôn mắc vào những “thói xấu” khiến con đường thành công của họ luôn xa tầm với.
NGƯỜI THÀNH CÔNG
1. Biết tạo dựng các mối quan hệ
Những người thành công thường có rất nhiều các mối quan hệ. Họ tự tạo cho mình một hệ thống những người cùng hợp tác, giúp đỡ nhau và cạnh tranh với nhau. Họ cũng có chiến thuật riêng để tạo dựng các mối quan hệ, kết thúc chúng và điều khiển chúng theo cách họ muốn.
2. Là người tham vọng
Thành công là đích đến sau một chặng đường dài. Người thành công sau khi đã đi hết chặng đường này rồi, họ sẽ tiếp tục đi tiếp hoặc tìm một hướng đi khác. Đây là cách nói ẩn dụ cho biết người thành công là những tham vọng. Họ không bao giờ “ngủ quên trong chiến thắng” và dậm chân tại chỗ. Nếu họ chưa thành công, họ sẽ cố gắng để đạt được. Nếu họ đã thành công, họ sẽ tiếp tục đầu tư hay chuyển hướng sang một lĩnh vực khác để thành công hơn.
3. Dám đối mặt với khó khăn
Cái khí chất của những ông chủ là họ dám nghĩ dám làm. Họ dám mạo hiểm, không sợ khó khăn để đánh cược với tương lai của mình. Ngoài ra, những người thành công cũng là những người giỏi chịu đựng áp lực công việc. Khởi điểm của họ có thể là con số không, nhưng kỹ năng làm việc và khả năng chịu đựng áp lực công việc giỏi sẽ giúp họ “đánh bại” các đối thủ khác và được đề bạt ở vị trí cao hơn. Nói theo cách khác, thử thách và kinh nghiệm giúp họ trưởng thành và hình thành tư chất của người quản lý giỏi.
4. Ấp ủ ý tưởng
Những người thành công không phải lúc nào cũng là những người nhiều tiền và chỉ cần “vung” tiền ra hoặc sử dụng thời gian để đầu tư. Thực tế đã chỉ ra rằng, những người thành công thực sự đều có một điểm chung là họ biết ấp ủ giấc mơ riêng của họ. Ý tưởng của họ có thể có từ rất lâu, và khi hội tụ đủ các điều kiện và cơ hội, họ sẽ biến giấc mơ của mình trở thành hiện thực.
5. Khiêm tốn
Khiêm tốn là đức tính tốt mà không phải ai cũng có được, nhưng những người thành công làm được điều này. Lý do là vì những người không bao giờ nhận mình là “nhất” sẽ luôn cố gắng hoàn thiện bản thân, đồng thời họ biết coi trọng người khác khi so sánh với bản thân mình.
6. Quản lý người làm tốt
Những người thành công không những có những người giúp việc giỏi mà còn có những người luôn trung thành và sát cánh bên họ trong mọi hoàn cảnh. Làm thế nào để làm được điều này? Những cuốn sách “đắc nhân tâm” có phải là công cụ để họ tìm được người làm tốt? Thực ra, cái cốt lõi thuộc về phần “tâm” của con người. Ở bất kỳ lĩnh vực kinh doanh nào, nếu bạn làm việc với chứ “tâm”, đối xử người với người bằng chữ “tâm”, bạn sẽ thành công lâu bền.
7. Biết đầu tư
Kinh doanh không thể không bàn đến chuyện đầu tư, vấn đề chủ yếu là đầu tư lớn hay nhỏ, ít hay nhiều. Người thành công luôn hiểu được quy luật này và đó là cách họ quản lý đồng tiền để làm chủ đầu tư.
KẺ THẤT BẠI
1. Khôn lỏi
Khôn “lỏi” mà một thói xấu cản trở bạn đến thành công nhanh nhất. Bạn có tố chất của một người thông minh, nhưng bạn lại sử dụng sai mục đích, mang những tư lợi rất nhỏ nhặt cho bản thân mà không nghĩ đến đại cuộc. Khôn “lỏi” là những người luôn cố làm đẹp lòng người khác để mang lại lợi ích cho chính mình, luôn giả tạo và chỉ chờ cơ hội là lợi dụng người khác. Để có được điều mình muốn, những người có thói khôn lỏi không ngại sống hai mặt và dối trá.
Những người sở hữu “phẩm chất” này sẽ khó có thể bước lên nấc thang danh vọng, nếu có thì cũng không nhận được sự tôn trọng từ cấp dưới và đồng nghiệp.
2. Ưa nịnh
Người thành công luôn biết nhìn nhận và dành lời khen cho người khác, kẻ thất bại thì luôn thích người khác khen mình, mà không cần biết là lời khen đó chân thành hay giả dối. Người thành công nhìn nhận lời khen như một sự động viên, vì họ biết bản thân mình có gì, kẻ thất bại thì xem nó như một sự ghi nhận lớn lao và thèm khát được người khác tâng lên mây xanh.
3. Ảo tưởng sức mạnh
Luôn nghĩ mình là một “vĩ nhân” là “cái rốn của vũ trụ” là một trong những thói xấu của người thất bại. Nhóm người sở hữu “năng lực” này luôn có niềm tin chắc chắn về việc không ai có thể thay thế mình, cho đến khi họ bị đá văng ra khỏi vị trí đó và họ rơi xuống vực sâu, nơi có những kẻ thất bại khác đang chờ sẵn.
4. Nhỏ nhen
Đây là một trong những “đặc sản” của nhóm người thất bại. Nhỏ nhen thường đi kèm với thói ích kỉ và ganh tị, luôn cho rằng bản thân mình mới là người xứng đáng có được thành công chứ không phải một ai đó vừa lên chức. Khi đồng nghiệp cùng vị trí được cất nhắc, thì thay vì chúc mừng họ quay sang nói xấu, dìm hàng đồng nghiệp vì trong suy nghĩ của họ, không ai xứng đáng ngồi lên chiếc ghế đó ngoài mình.
5. Không biết đặt niềm tin
Luôn nghi ngờ tất cả mọi người, mọi vấn đề trong công việc và giao tiếp cuộc sống. Nhóm người ngày có thể có chức vị cao trong môi trường công sở nhưng sẽ không thể “đắc nhân tâm” với nhân viên hoặc đồng nghiệp vì thói đa nghi quá đà. Họ thường đọc quá nhiều sách quản trị người kiểu xưa, tập nghi ngờ còn hơn bỏ sót, sử dụng quá nhiều lý trí, tính toán và thích thú trong việc chơi “cờ người”. Chính vì sử dụng “sai sách” vì không chú tâm đến niềm tin,trực giác của bản thân, những người này rơi vào nhóm thất bại trong việc xây dựng niềm tin của chính bản thân mình với người khác và gặp khó khăn trong việc tin tưởng cộng sự.
6. Giao tiếp kém
“Ăn không nên đọi, nói không nên lời” là câu thành ngữ chỉ típ người giao tiếp kém. Giao tiếp kém ảnh hưởng rất lớn đến khả năng thành công của một người. Điều gì sẽ xảy ra khi bạn đi phỏng vấn, bạn không thể nói ra một câu chốt ý với nhà tuyển dụng? Điều gì sẽ xảy ra khi bạn đi đàm phán, thương lượng với đối tác? Điều gì sẽ xảy ra khi bạn làm việc nhóm? Bạn biết rồi chứ, nếu bạn không thể giao tiếp, thì bạn sẽ không thể tiến lên!
7. Tầm nhìn hạn hẹp
Kinh doanh không bao giờ là một con đường bằng phẳng, trong khi bạn đã tiên liệu đủ thứ những vẫn có những tác nhân gây cản trở đến công việc của mình, điều một người biết nhìn xa là gì? Tìm đến những lời khuyên chân thành từ những người đáng tin cậy, đừng làm theo trực giác mách bảo, hãy vẽ ra những kịch bản tồi tệ nhất mà bạn có thể gặp phải và tìm cách xử lý chúng triệt để. Những người thành công luôn nghĩ đến việc ngày mai mình thất bại để dự liệu mọi thứ thật tốt, còn kẻ thất bại thì luôn hỏi “Tại sao mình không thành công?”.
GIAO TIẾP KHÔNG CHỈ LÀ MỘT BẢN NĂNG, MÀ CÒN LÀ MỘT NGHỆ THUẬ
Người biết ăn nói, các mối quan hệ xung quanh bền chặt, mâu thuẫn cũng giảm bớt, gia đình tích phúc đầy đức. Vai trò lớn nhất của lời nói là sử dụng âm thanh để truyền tải quan điểm và suy nghĩ, để ảnh hưởng đến trái tim của một người, thay đổi cảm xúc của mình.
Một lời nói hay hành động dù đơn giản nhất cũng có thể gây ra tác động rất lớn đối với gia đình. Gia đình ngày một đầm ấm vì lời ăn tiếng nói. Có gia đình lại dần tụt lùi, không thể tìm thấy hạnh phúc chỉ vì "khẩu nghiệp".
Hằng ngày nói nhiều lời tích cực, có “khẩu đức” của riêng mình, cũng là để tích phúc cho gia đình. Mà những lời tiêu cực lại khiến gia đình lâm vào hoạn nạn,
phát sinh mâu thuẫn triền miên.
Gia đình biết dùng 4 lời này để nói với nhau, bất kể giàu có hay không, đều hạnh phúc đủ đầy:
1. NÓI LỜI KHIÊM TỐN
Người xưa thường nói: “Hiền như đất”. Con người nên đôn hậu như đất mẹ hiền lành, đơn giản nhưng lại chứa đựng mọi thứ. Trái tim cởi mở thoải mái, không so đo tính toán những điều nhỏ nhặt. Phẩm chất này được gọi là "khiêm tốn".
Khiêm tốn, cũng giống như “kẻ mạnh thu lòng kiêu ngạo, người thắng không đắc chí”, không ra vẻ ta đây vì bản thân xuất chúng hơn người, cũng sẽ không vì ưu thế của bản thân mà xem thường người khác.
Trong một gia đình, sự khiêm tốn lại càng quan trọng hơn và nên được phát duy mọi lúc mọi nơi. Cha mẹ nói nhiều hơn về sự khiêm nhường, con cái ít nói những lời ngang ngược, nhờ đó cả gia đình mới càng đầm ấm hòa thuận.
Tại sao hầu hết các gia đình giàu có đều khó duy trì lâu dài? Đó là vì con người không đủ khiêm tốn, dẫn đến kiêu ngạo thái quá, khoe khoang phù phiếm. Kết quả từ cực thịnh thành cực suy.
2. NÓI LỜI DĨ HÒA VI QUÝ
Dân gian có câu: "Hòa năng chiêu phú, hòa khí sinh tài". Ý nói sự hòa thuận, dĩ hòa vi quý có thể tích góp tài lộc, vận may luôn đến.
Cả nhà hòa hợp, đồng sức đồng lòng, không phải có thể thu hút phú quý sao? Gia đình hòa thuận, ít đấu đá tranh giành, tài vận không phải ngày càng đủ đầy sao?
"Hòa khí" mặc dù vô hình, cũng không được coi trọng. Nhưng trên thực tế, nó liên quan đến vấn đề "gắn kết trái tim". Một lời nói hòa hoãn, dĩ hòa vi quý, cả gia đình yên vui; một lời xốc nổi cay nghiệt, cả nhà cấu xé lẫn nhau.
Phải biết rằng, vợ chồng nếu không ai nhường ai, đến cùng cũng chỉ là người dưng qua đường. Anh chị em không biết nhường nhịn, lập tức trở mặt thành thù.
Cha mẹ nhún nhường, con cái khiêm tốn. Bất kể tôn ti trật tự, đôi bên luôn giữ vững sự tôn trọng đồng đẳng thì quan hệ càng thêm khăng khít.
3. NÓI LỜI NHƯỢNG BỘ
Có một từ mà mọi người không thích nhiều, nhưng nó rất hữu ích, đó là "thỏa hiệp", hay cũng chính là nhượng bộ.
Bạn đã làm gì sai, tôi có thể tận lực bao dung lỗi lầm của bạn. Chờ một ngày nào đó trong tương lai, tôi làm sai chuyện gì đó, bạn cũng sẽ chủ động khoan dung sai lầm của tôi.
Không ai là thánh nhân, con người đều có thể mắc lỗi lầm. Do đó, lòng bao dung vô cùng quan trọng. Trong xã hội ngoài kia, có lẽ mọi người hiếm khi biết nhượng bộ lẫn nhau, mà luôn tranh đấu để tìm về lợi ích cho mình. Nhưng trong gia đình, tốt nhất là phải có sự "thỏa hiệp" một cách khôn ngoan.
Con cái nói lên quan điểm, cha mẹ không nên từ chối thẳng thừng, mà hãy lắng nghe rồi nhận định lời nói cùng cách nghĩ của con có hợp tình hợp lý hay không, từ đó đôi bên có sự trao đổi bàn bạc nhiều hơn. Trẻ em biết cha mẹ tốt với chúng, chúng tự nhiên sẽ đối xử tốt với cha mẹ.
Người nhà không phải kẻ thù, mà là máu mủ ruột già. Vì vậy, là người thân với nhau, hãy thỏa hiệp nhiều hơn, biết khoan dung và nhượng bộ. Lùi một bước, trời cao biển rộng. Một nhà hòa thuận mới là điều tốt đẹp nhất trên đời này.
4. NÓI LỜI KHUYẾN KHÍCH
Càng gặp khó khăn, càng phải truyền cảm hứng cho nhau và tiếp tục cố gắng.
Gia đình gặp sóng gió, đồng lòng và khích lệ nhau mỗi ngày mới là quan trọng nhất. Một mình không thể làm nên tất cả, nhưng chỉ cần có sự đồng tâm hiệp lực, biết rằng bên cạnh mình còn có người chở che, tự nhiên có thêm ý chí để vượt qua nghịch cảnh.
Vấn đề là, chúng ta thường trốn tránh trách nhiệm khi có vấn đề xảy ra, từ đó gia đình xào xáo, phát sinh mâu thuẫn, hận thù lẫn nhau.
Đằng sau một người đàn ông thành công là người phụ nữ thường xuyên khích lệ. Phía sau một đứa trẻ thành tài là cha mẹ thường xuyên động viên.
Nguồn: Aboluowang /Theo Trung Hạ / Thể thao & Văn hóa.
Từ làm phiền mang nghĩa tiêu cực, nhưng nếu không bị ai làm phiền, bạn sẽ có một cuộc sống không hề thanh thản và hạnh phúc.
Thông thường ai cũng nghĩ rằng bị làm phiền là điều gây khó chịu. Nhưng xét sâu hơn, mấy ai hiểu được rằng, không bị làm phiền mới là điều đáng lo ngại.
Ảnh: Pixabay.com
Vì có tình cảm và sự tin cậy, người ta mới làm phiền bạn. Còn nếu chẳng để bạn trong tâm, họ chắc chắn sẽ không bao giờ liên lạc với bạn.
Khái niệm làm phiền thực chất là một kiểu giao tiếp trong xã hội và gia đình. Nhờ sự làm phiền này mà con người kết nối với nhau. Hãy thử nghĩ xem:
Nếu con cái không làm bạn lo toan, phiền toái thì lúc đó chúng đã trưởng thành và rời xa bạn. Bạn thậm chí muốn gặp mặt con cũng khó.
Nếu cha mẹ không khiến bạn lưu tâm, có thể họ đã qua đời và rời xa bạn vĩnh viễn.
Khi người yêu không còn làm phiền bạn, có thể họ đã để tâm tới người khác.
Nếu một người bạn không làm phiền bạn nữa, có thể họ đã kết thân với người khác rồi.
Bị làm phiền lại là hạnh phúc, bởi vì khi được người ta làm phiền, có nghĩa bạn đang được quan tâm và tin cậy. Những sự phiền toái đến từ người thân và bạn bè lại rất đáng quý, đáng trân trọng. Cuộc sống mà không ai làm phiền bạn, có nghĩa không ai yêu thương, quan tâm và tin tưởng vào bạn, đó là cuộc sống buồn tẻ nhất cho bất kỳ ai.
Bởi thế hãy đừng thấy khó chịu khi bị người thân làm phiền, trái lại bạn nên cảm ơn vì mình đang là người hạnh phúc.
Không biết trên thế giới còn có nước nào loạn CẢI CÁCH GIÁO DỤC như Việt Nam? Thực chất cái gọi là CẢI CÁCH GIÁO DỤC này là gì? Vì tương lai của triệu triệu con em dân Việt và đất nước Việt Nam hay vì mưu đồ chính trị và lợi ích của phe nhóm nào đó từ các cơ quan quyền lực cao nhất xuống đến Bộ Giáo dục & Đào tạo bằng các quyết định “đột phá” như cải cách thi cử, phong trào chống tiêu cực, chống bệnh thành tích, đổi mới sách giáo khoa…
Còn nhớ cách đây hơn chục năm, Bộ này chủ trương phát triển đại trà các trường đại học không cần đếm xỉa đến các điều kiện cần thiết phải có, phải đủ cho nó về có sở trường lớp và đội ngũ giáo viên… Kết quả: Hàng trăm trường đại học mọc lên như nấm… rồi chết nhanh như nấm gặp hạn. Vô số nhà đầu tư khóc dở mếu dở. Tin vỉa hè làm chúng ta phải giật mình: Một chữ ký phê duyệt để thành lập trường cả trăm trường đại học tư này của các “Mr.” có chức quyền ở Bộ GD&ĐT có giá chỉ $20,000!? Bộ trưởng Bộ Giáo dục thời đó 2006-2010 là ông GS.TS Nguyễn Thiện Nhân sau này rất nổi tiếng với phát ngôn để đời khi làm Bí thư Thành ủy TP.HCM: “Tôi nói giọng Bắc nhưng là người miền Nam, tôi không gạt bà con đâu!”
Biếm họa của tác giả Lý Trực Dũng
BIÊN SOẠN VÀ ĐỔI MỚI SÁCH GIÁO KHOA, MÓN HÀNG VÔ CÙNG BÉO BỞ
Theo tôi, ở châu Á có hai nước mà ở đó bố mẹ sẵn sàng hi sinh tất cả để con mình được học càng cao càng tốt nhằm đổi đời: Đó là Hàn Quốc và Việt Nam. Dân số Việt Nam 2020 là 97.34 triệu người. 2022 là 98.88 triệu người. Từ 2020 đến nay, mỗi năm có 1.3 đến 1.5 triệu trẻ em được sinh ra.
Và các em về lý thuyết đều phải được đến trường đi học. Đây chính là “khách hàng” tiềm năng, béo bở của lũ “con buôn giáo dục” nhân danh: “Có sứ mệnh nâng cao dân trí, phát triển nguồn nhân lực, bồi dưỡng nhân tài, góp phần quan trọng phát triển đất nước, xây dựng nền văn hóa và con người Việt Nam” và “Đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo theo tinh thần Nghị quyết số 29-NQ/TW” v.v…
Bộ Giáo dục và Đào tạo vừa biên soạn, thẩm định rồi cả in ấn. Chúng ta còn nhớ cái Bộ này đã từng “chỉ xin” 34 ngàn tỉ đồng để đổi mới Sách Giáo Khoa! Thế là các giáo sư và tiến sĩ có tên tuổi đua nhau soạn, tranh cãi to tiếng mạt sát nhau để giành quyền được phê duyệt, rồi nhồi nhét đủ thứ vô bổ vào sách giáo khoa mà nếu bắt các “giáo sư” và “tiến sĩ” soạn sách giáo khoa này phải đọc và phải học sách giáo khoa của nhau thì tôi chắc là họ sẽ chửi bới nhau hơn cái chợ.
Từ nhiều năm nay, Bộ GD&ĐT đã nhẫn tâm biến hàng triệu trẻ em ngay từ lớp 1, lớp 2 nhiều khi đi không vững vì phải vác trên vai cả đống sách giáo khoa to tướng và bị biến thành vẹt khốn khổ đến mụ người phải ngày đêm học thuộc lòng khối lượng bài vở quá lớn và không được có tư duy độc lập! Bọn họ chức danh giáo sư-tiến sĩ đầy mình vì sự nghiệp trồng người mới XHCN? Không, ngắn gọn, họ chỉ vì tiền !
Biếm họa của tác giả Lý Trực DũngBiếm họa của tác giả Lý Trực DũngBiếm họa của tác giả Lý Trực DũngCác quý vị lãnh đạo Bộ Giáo dục & Đào tạo có biết đến một quyển sách giáo khoa nào của VNCH trước 1975 không? Thế này đã đủ nhân văn chưa? Nhiều bạn tôi từng được mượn SGK này để học!
VÔ LIÊM SỈ
Tôi không hiểu ông GS TS Nguyễn Kim Sơn, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và ông GS TS Nguyễn Minh Thuyết nghĩ gì khi phát biểu vô cùng phản cảm, trơ trẽn: “Sách giáo khoa đắt gắp 2-3 lần vì “khổ to”, “giấy đẹp”; “nếu không tăng giá sách mới, nhà xuất bản sẽ lỗ!”.
Chả nhẽ họ không biết hiện có hàng ngàn các cháu nhỏ đặc biệt ở các vùng xa, miền núi cơm còn không đủ ăn, áo quần không đủ mặc, phải học trong các trường lớp tranh tre dột nát, vở còn thiếu nói gì đến sách giáo khoa. Chả nhẽ người như họ không bao giờ xem chương trình “Cặp lá yêu thương” của VTV 24h phát lúc 18g30 hàng ngày nêu hoàn cảnh rất khổ, rất thương tâm của các cháu nhỏ khắp mọi miền đất nước cần được trợ giúp để khỏi bỏ học? Chả nhẽ họ không biết mức học phí hiện đã tăng gấp năm lần rồi giờ SGK đắt hơn 2-3 lần?
Sự dã man là “bọn họ” cố tình bắt học sinh phải làm bài tập ngay trên SGK để năm sau không thể sử dụng SGK này mà buộc phải mua SGK mới. Tiền lãi từ tăng giá SGK gấp 2-3 vì “to hơn, giấy đẹp hơn” chạy vào túi ai nhỉ? Đối với tôi, các “đồng chí” dính vào phi vụ này chỉ là bọn con buôn chữ. Bà Nguyễn Thanh Hải, Trưởng ban Dân nguyện Quốc hội phải chua chát: “Mỗi năm phụ huynh bỏ 1,000 tỷ mua SGK rồi bán giấy vụn!”
Chụp lại hình ảnh,Tranh trên trang Le Petit Journal vẽ Vua Thành Thái (mặc hoàng bào) và Toàn quyền Paul Doumer duyệt binh ở Hà Nội năm 1902.
Trên Diễn đàn BBC nhà báo Nguyễn Giang đưa ra một cách nhìn khá mới lạ để ghi công và đánh giá những nhân vật lịch sử đã đóng góp cho việc truyền bá chữ Quốc ngữ.
"Các vị truyền giáo có công tạo ra bộ mẫu chữ, nhưng việc này không có gì quá độc đáo hay quá khó khăn và giả sử nếu không có họ thì việc đó cũng có thể làm được sau này."
Ý kiến cũng nói rằng Trung Hoa, Thái Lan, Ấn Độ, Ả Rập, Thổ Nhĩ Kỳ và nhiều quốc gia khác đều đã có những văn tự bằng tiếng La Tinh nhưng chưa bao giờ trở thành chữ quốc ngữ của họ.
Cũng theo nhà báo Nguyễn Giang, Đông Kinh Nghĩa Thục chỉ xóa hàng rào cản tâm lý quá lạc hậu để giới sỹ phu yên tâm dùng chữ Quốc ngữ.
Và rằng chính nỗ lực tiên phong quảng bá quốc ngữ là của trí thức miền Nam và nhờ chính sách tiến bộ, khoa học của chính quyền Pháp tại Đông Dương tạo đà cho chữ Quốc ngữ lan tỏa.
Nhưng tôi nghĩ cũng lạ tại sao ba nước Việt, Miên và Lào có chung hoàn cảnh, đều là thuộc địa của Pháp mà Miên và Lào lại không sử dụng La Tinh làm chữ quốc ngữ.
Ở đây cần xem cả đến công lao các vị vua cuối cùng của triều Nguyễn, dù họ không thực sự nắm quyền thời Pháp thuộc.
Sắc lệnh của Vua Thành Thái
Theo sử gia Liam Kelley (2016) vào đầu thế kỷ XX cả người Pháp lẫn những nhà cách mạng đều không đủ quyền lực để chữ Quốc ngữ có thể lan ra sâu rộng xuống đến tận làng quê.
Qua nghiên cứu những nguồn tài liệu trong giai đoạn này, sử gia Liam Kelley kết luận chính nhà Nguyễn mới đi đầu trong công cuộc cải cách giáo dục.
Trong bài "Emperor Thành Thái's Educational Revolution", Liam Kelley (2016) đã công bố sắc lệnh của vua Thành Thái được lưu trữ trong Đại Nam Hội Điển Sử Lệ Tục Biên.
Bài viết được Nguyễn Hồng Phúc lược dịch có đoạn như sau:
"Hoàng đế Thành Thái đã tuyên bố trong một sắc lệnh rằng vào năm trị vì thứ 18 của ông (năm 1906), cha mẹ có thể quyết định việc cho con theo học một trường ấu học Hán văn hoặc một chương trình giảng dạy Nam âm (Quốc ngữ).
Với những người học theo chương trình Hán văn, sẽ có một cuốn sách giáo khoa được soạn ra nhằm giới thiệu những từ chữ Hán theo cấp độ khó dần. Nó cũng bao gồm một danh mục các Hán tự kèm theo phiên âm và định nghĩa bằng quốc ngữ được dùng trong tài liệu.
Chụp lại hình ảnh,Tranh vẽ trường thi Hán học ở Bắc Kỳ - hình của Chris Hellier/Corbis
…Trong khi, một cuốn sách giáo khoa bằng quốc ngữ khác sẽ được soạn ra để dạy những người theo chương trình học 'Nam âm' nhằm giới thiệu cho họ những thông tin cơ bản về xứ Đông Dương, thiết chế cai trị của nó, những phong tục tập quán...
Thêm vào đó, cũng có thêm một cuốn sách nữa được dịch từ Hán văn sang Nam âm nhằm cung cấp những loại thông tin mà học viên đang luyện thi khoa cử cần biết. Bản dịch này được soạn ra cho những người không muốn thi khoa cử, nhưng nó vẫn được đưa vào chương trình để cho họ biết thêm về những gì mà những người đang luyện thi khoa cử phải học…"
Sắc lệnh này vô cùng quan trọng vì khi nhà vua ra lệnh sử dụng chữ Quốc ngữ là nhà vua đã công khai ý định muốn thấy tầng lớp quan lại và sỹ phu phải thoát khỏi ảnh hưởng Trung Hoa trong giáo dục, văn hóa, và nhất là tư tưởng.
Vừa thoát Trung vừa chống Pháp
Xin nhắc lại về cuộc đời vị vua trẻ tuổi.
Sinh năm 1879, vua Thành Thái lên ngôi năm 1889, khi mới 10 tuổi, và đến năm 1907 bị Pháp ép thoái vị.
Ngài bị quản thúc ở Vũng Tàu rồi đến năm 1916 bị đày sang đảo Réunion.
Vua là người cầu tiến, học tiếng Pháp, có hiểu biết khá toàn diện, cắt tóc ngắn, mặc Âu phục, phong cách của người theo tân học.
Vua thường xuyên tiếp xúc với sỹ phu và dân chúng, đồng thời trọng dụng nhiều nhân tài, thanh liêm, đức độ với hy vọng khôi phục và canh tân đất nước.
Sắc lệnh cho dạy Quốc ngữ chính là văn bản ủng hộ Phong Trào Duy Tân (1906) và Đông Kinh Nghĩa Thục (1907) thúc đẩy việc theo tân học và dùng chữ quốc ngữ.
Cắt tóc ngắn trở thành một dấu hiệu của người theo tân học.
Nhiều thanh niên lúc ấy sắm cho mình một cái kéo, đi tuyên truyền, vận động cắt tóc và vận động canh tân.
Đến khi Vua bị người Pháp ép thoái vị năm 1907 hình ảnh một vị vua yêu nước, chống Pháp, cắt tóc ngắn nhanh chóng lan tỏa xuống đến tầng lớp nông dân.
Tháng 3 năm 1908, bắt đầu từ tỉnh Quảng Nam, nông dân đầu cắt tóc ngắn lũ lượt kéo đến các phủ huyện đòi giảm sưu giảm thuế.
Tất cả đều hớt tóc ngắn đi thành đoàn, phong trào mở rộng vào Nam đến Bình Định, Phú Yên và ra Bắc đến Nghệ An, Hà Tĩnh.
Pháp và triều Nguyễn gọi cuộc biến động này là Giặc cắt tóc, ở Bình Định gọi là Giặc đồng bào, sau được đổi lại là cuộc Dân biến Trung kỳ.
Đây là cuộc đấu tranh bất bạo động đầu tiên trong lịch sử Việt Nam và đoàn biểu tình lấy biểu tượng là Vua Thành Thái một vị vua yêu nước, theo tân học nhưng chống Pháp.
Như vậy ngay từ đầu thế kỷ thứ 20, người Việt đã công khai thực hành phương pháp đấu tranh bất bạo động với biểu tượng vua Thành Thái, có tổ chức, có chiến thuật, có mục tiêu và có chiến lược một cách rất rõ ràng.
Cuộc đấu tranh bất bạo động bị Pháp đàn áp dã man. Nhiều người tổ chức và tham dự bị bắt, phong trào Duy Tân và Đông Kinh Nghĩa Thục bị dập tắt.
Các vị vua tiếp tục cải cách
Chụp lại hình ảnh,Hoàng đế thứ 12 của triều Nguyễn, Khải Định trong cuốn 'The Peoples of All Nations, Their Life Today and the Story of Their Past, tập I' do JA Hammerton biên soạn và xuất bản ở London năm 1922
Năm 1907 vua Duy Tân tiếp nối việc cải cách giáo dục bằng cách cho thành lập Bộ Học nhằm cai quản việc học hành và thi cử.
Thượng thư Bộ Học Cao Xuân Dục là một nhà giáo dục cổ vũ thực học, thực tài, bỏ đi kiểu học từ chương, xa rời thực tế và chủ trương phát triển nền giáo dục "không học vì bằng cấp" mà phải học lấy thực tài để ra giúp dân, giúp nước.
Đáng tiếc ông lại hết sức bài bác chữ Quốc ngữ, nhưng không phải vì thế mà chữ Quốc ngữ bị đưa ra khỏi nền giáo dục.
Theo Trần Gia Phụng từ năm 1909, chương trình thi Hương bắt buộc thí sinh phải làm các đề thi luận văn bằng cả chữ Hán lẫn chữ Quốc ngữ.
Ngày 26 tháng 11 âm lịch năm Mậu Ngọ (tức ngày 28/12/1918) vua Khải Định ra đạo dụ chính thức bãi bỏ khoa cử kiểu Hán học.
Năm 1919 là năm cuối mở khoa thi Hương ở Huế, từ đó chữ Quốc ngữ thành chữ viết chính thức của người Việt Nam.
Vai trò của các ông giáo trường làng
Bên cạnh các trường công do triều đình và người Pháp lập ra là một hệ thống trường tư do các thầy đồ sau chuyển thành thầy giáo làng giảng dạy.
Mỗi làng có khi lên đến vài ba trường, hoặc dạy ở nhà thầy, hoặc ở nhà người giàu có nuôi thầy cho con ăn học và cho con các nhà lân cận trong làng theo học.
Thầy đồ đa số là những người có học, có người đỗ tú tài, có người là quan hồi hưu mở lớp dạy học.
Thầy đồ hoàn toàn tự do không chịu sự giám sát của triều đình.
Mặc dầu được tự do mở lớp giảng dạy giới thầy đồ vẫn giữ lòng trung với các vua nhà Nguyễn và với sách Thánh hiền.
Các thầy đồ quyết liệt chống lại các chính sách giáo dục của nhà cầm quyền Pháp với quan niệm chữ Quốc ngữ là sản phẩm của ngoại bang và là công cụ của các nhà truyền giáo.
Với họ, chữ Hán giáo dục về luân lí, về lịch sử, là chữ Thánh hiền còn Quốc ngữ chỉ để đọc báo, đọc Kinh Thánh, những sản phẩm của quân xâm lược, biết đọc chẳng ích lợi gì.
Nhưng khi sắc lệnh cho dạy Quốc ngữ của vua Thành Thái được ban ra thì chính các thầy đồ đã thay đổi đã tự học chữ Quốc ngữ để truyền dạy lại cho học sinh.
Ba lớp Đồng ấu học trước khi học sinh vào tiểu học đều do các thầy giáo trường làng dạy hoàn toàn bằng chữ Quốc ngữ.
Chụp lại hình ảnh,Triều đình Huế đã có nhiều nỗ lực tự cải cách để hiện đại hóa quốc gia dù không có quyền lực chính trị
Nhờ thế chữ Quốc ngữ trở thành phổ thông đại chúng.
Những bộ sách giáo khoa như Sử ký địa dư giáo khoa thư, Luân lý giáo khoa thư, Quốc văn giáo khoa thư, được học giả Trần Trọng Kim và các cộng sự biên soạn để dạy lớp ấu học trường làng.
Bộ sách giáo khoa 'Việt Nam Sử lược' được học giả Trần Trọng Kim soạn để dạy các lớp cao hơn và đã hoàn toàn chỉ cho những người đã biết Quốc ngữ.
Lên lớp nhì và lớp nhất ở trường chính phủ, mỗi tuần chỉ dạy chữ quốc ngữ một giờ rưỡi và bậc trung học chỉ dạy ba giờ.
Thời gian còn lại học sinh được dạy bằng tiếng Pháp và hầu hết do người Pháp dạy.
Từ đó ta thấy căn bản tiếng Việt, sử địa, luân lý, văn hóa về Việt Nam của học sinh hầu như đều thu nhận được từ các thầy giáo trường làng.
Vua Bảo Đại là người Tây Học
Tốt nghiệp trường Khoa học Chính trị Paris về nước, vua Bảo Đại bắt tay ngay vào việc cải cách đất nước, mong từng bước khôi phục lại chủ quyền quốc gia.
Ngày 10/12 năm 1932, vua Bảo Đại cho công bố đạo dụ nước ta theo chế độ Quân chủ Lập hiến, nhà vua sẽ trực tiếp điều khiển nội các và cho cải cách hành chính, giáo dục và tư pháp.
Một nội các mới đã được thành lập gồm những người trẻ theo tân học như Phạm Quỳnh, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Đệ…
Chụp lại hình ảnh,Hoàng tử Nguyễn Phúc Vĩnh Thụy khi học ở Pháp. Sau ông lên ngôi lấy hiệu là Bảo Đại và là Hoàng đế cuối cùng của triều Nguyễn.
Bộ Học được đổi tên thành Bộ Giáo dục và giao cho Phạm Quỳnh từng là chủ nhiệm báo Nam Phong một người luôn tha thiết với chữ Quốc ngữ điều hành.
Các cuộc cải cách của vua Bảo Đại đều bị người Pháp cản trở, riêng cải cách về giáo dục nhờ Phạm Quỳnh được người Pháp tin nên ít bị cản trở.
Chữ Quốc ngữ được tăng giờ dạy ở các trường công.
Nhờ thế sau khi Nhật đảo chánh Pháp, trao trả độc lập cho Việt Nam, chỉ trong vòng 5 tháng chính phủ Trần Trọng Kim đã thực hiện thành công cuộc cải cách lấy chữ Quốc ngữ làm ngôn ngữ chính trong giáo dục.
Bộ trưởng Giáo dục Hoàng Xuân Hãn có công lao lớn khi soạn cả sách toán và kỹ thuật bằng tiếng Việt Quốc ngữ để dạy ngay trong niên học 1945-46 tại miền Bắc và miền Trung.
Từ 1948 đến 1955, chính phủ Quốc gia Việt Nam tiếp tục lấy tiếng Việt làm ngôn ngữ giảng dạy đến hết bậc trung học.
Bắt đầu từ chuyển biến tư tưởng thời Thành Thái
Học tiếng Pháp, theo tân học thoát khỏi tư tưởng Trung Hoa nên vua Thành Thái đã hiểu rõ những khái niệm về tự do, dân chủ, quốc gia, dân tộc, quân chủ, cộng hòa… hiểu từ sách Pháp không phải từ sách Trung Hoa.
Thay đổi quan trọng nhất của nhà vua là về mặt tư tưởng, về ý thức đất nước không còn của nhà vua nữa mà là của quốc gia của dân tộc.
Quốc gia là một thực thể độc lập có chủ quyền thoát khỏi tư tưởng thuộc địa hay chư hầu Trung Hoa.
Khái niệm 'quốc gia' bắt đầu được sử dụng đối nghịch với 'thuộc địa', 'chư hầu'.
Mặc dù không có quyền lực trong tay các vua triều Nguyễn đã thực hiện thành công cải cách từ giáo dục, văn hóa, đến chính trị đưa đất nước thoát khỏi ảnh hưởng của Trung Hoa.
Bài học các vua triều Nguyễn đã thực hiện là nếu muốn cải cách giáo dục phải bắt đầu bằng thay đổi tư tưởng cho chính mình.
Vì thế, theo tôi, nhu cầu thiết yếu của đất nước ngày nay không phải là cải cách tủn mủn về phát âm, ký tự Quốc ngữ mà phải vừa thoát khỏi một ý thức hệ duy nhất, vừa thoát Trung để khôi phục các nền tảng cơ bản cho Việt Nam.
Nguyễn Quang Duy / Gửi tới Diễn đàn BBC từ Melbourne, Úc
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của ông Nguyễn Quang Duy, Melbourne, Australia.