Thứ Tư, 13 tháng 7, 2022

Hoàn Cảnh Sáng Tác ‘Nhớ Nhau Hoài’ Của Thi Sĩ Thiên Hà Và Nhạc Sĩ Anh Việt Thu...

https://youtu.be/chOLkee9mVg

Em ở nơi nào, có còn mùa Xuân không em
Rừng ngàn lá gió, từng đêm nhắc nhở, thì thầm
Nắng ở trên đầu, nắng trong lòng phố
Gió ở trên non, gió cuốn mây về.

Sao anh vẫn ngồi mà nghe cô đơn
Mà nghe nức nở trong hồn
Và thương đôi mắt nhỏ em buồn
Vì mình thương nhau, vì mình yêu nhau nên mới giận hờn
Vì mình xa nhau, nên nhớ… nhớ nhau hoài.

Em ở nơi nào, có còn mùa xuân không em?
Rừng ngàn lá gió, từng đêm nhắc nhở, thì thầm
Mai lỡ không về, chắc em buồn biết mấy

Dáng nhỏ xuân xưa cũng nhớ đêm ngày.

Bài thơ gốc Nhớ Nhau Hoài được nhà thơ Thiên Hà sáng tác trong hoàn cảnh đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, cuộc chiến đã làm biết bao nhiêu cuộc tình đôi lứa phải ly tán, nên bài thơ “Nhớ nhau hoài” ra đời tại xóm Vườn Chuối – Sài Gòn trong mùa xuân 1966. Sau đó vào năm 1968 đã được nhạc sỹ Anh Việt Thu phổ nhạc lại.

https://youtu.be/x5SU_Qfmhck

Đây là bài thơ gốc Nhớ Nhau Hoài của thi sĩ Thiên Hà :

Em ở nơi nào,
có còn mùa xuân không em?
Rừng ngàn lá gió,
từng đêm nhắc nhở thì thầm

Nắng ở trên đầu,
nắng trong lòng phố
Gió ở trên non,
gió quyện mây về.

Sao anh vẫn ngồi mà nghe cô đơn
mà nghe nức nở trong hồn
và nhớ và thương đôi mắt nhỏ!

Từ độ chúng mình quen biết đó,
vì mình thương nhau,
vì mình yêu nhau
nên mới giận hờn.

Từ độ đường trần ngăn cách ngõ.
vì mình xa nhau nên nhớ nhớ nhau hoài
Anh bên này mong em bên đó,
Em ở bên kia có nhớ bên này?

Em ở nơi nào,
có còn mùa xuân không em.
Rừng ngàn lá gió,
từng đêm nhắc nhở thì thầm.

Mai lỡ không về chắc em buồn biết mấy
dáng nhỏ xuân xưa cũng nhớ đêm này.

Theo lời kể của thi sĩ Thiên Hà, năm 1966, ông ở trọ tại xóm Vườn Chuối, Sài Gòn. Phòng trọ đối diện có một cô bé mái tóc dài, chiều nào cũng ra chải tóc ngoài ban công. Từng lọn tóc dài bay trong gió nhìn rất đẹp. Nhiều lần ông muốn qua làm quen nhưng ngại nên không dám. Đến một ngày cận kề mùa xuân, không thấy cô gái ấy xuất hiện chải tóc mỗi chiều nữa, chắc là cô ấy về quê đón tết, ông thì phận sinh viên nghèo làm gì có tiền mà về quê !? Nên ông ngồi đó thẫn thờ như người thất tình, cầm bút sáng tác bài thơ này.

https://youtu.be/vfmg9XfTPJQ



Phúc Ben.

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2022

Nước Nhật và những vụ ám sát chính trị...

Cựu Thủ tướng Nhật đã qua đời chiều ngày 8 Tháng Bảy 2022, nạn nhân của một vụ ám sát khiến dư luận thế giới sững sờ. Ở đất nước Mặt Trời Mọc vốn gần như luôn bình yên nhưng những vụ ám sát chính trị thật ra cũng không hiếm…

Lâu nay Nhật Bản được biết đến là một đất nước an bình, ít tội phạm nhưng thực ra các vụ ám sát chính trị lại có một lịch sử dài lâu. Tuy không còn diễn ra nhiều như trong suốt thời gian dài trước Thế chiến thứ hai nhưng thỉnh thoảng vẫn xảy ra vài vụ khiến dư luận ngỡ ngàng.

Người dân Nhật bày tỏ nỗi xúc động bên ngoài nhà ga Yamato-Saidaiji, nơi cựu Thủ tướng Shinzo Abe bị bắn chết (ảnh: Yuichi Yamazaki/Getty Images)

Cách nay hơn một năm, tuần báo Anh ngữ Tokyo Weekender từng có loạt bài mô tả lại những vụ ám sát chính trị gây chấn động nước Nhật và dư luận quốc tế, trong đó có các vụ âm mưu ám sát Hoàng đế Hirohito (có đến ba vụ), Ryoma Sakamoto (người có công xây dựng hòa bình, xóa tan hệ thống shogun phân chia lãnh thổ giữa các tướng quân), nhiều vị thủ tướng…

Những kẻ thủ ác người Nhật cũng từng lên kế hoạch sát hại nghệ sĩ lừng danh thế giới Charlie Chaplin (nổi tiếng với nhân vật Charlot) và thái tử Nga 1891 Tsarevich Nicholas Alexandrovich II hồi Tháng Tư 1891.Thủ tướng Nobusuke Kishi được đưa đến bệnh viện sau khi bị mưu sát (ảnh: ullstein bild/ullstein bild via Getty Images)

Những vụ tấn công các chính trị gia cấp cao như cựu Thủ tướng Shinzo Abe tuy không nhiều nhưng không phải hoàn toàn không có. Chính ông ngoại của ông Abe, Thủ tướng Nobusuke Kishi từng bị đâm vào đùi trong lúc chiêu đãi quan khách trong Dinh Thủ tướng vào năm 1960. Nhiều quan chức khác cũng bị thương trong sự kiện này. Cùng năm 1960, ông Inejiro Asanuma, khi ấy là nhân vật số một của Đảng Xã hội Nhật, bị một thanh niên 17 tuổi cực hữu dùng kiếm đâm chết trong lúc đọc diễn văn trong Tòa Thị chính ở Hibiya (Tokyo).

Trong những năm 1975, 1992 và 1994, lần lượt các Thủ tướng Takeo Miki, Phó Thủ tướng Shin Kanemrau và Thủ tướng Morihiro Hokosawa cũng bị tấn công bằng dao hoặc súng. Nhưng may mắn là cả ba vị này đều sống sót.

Thủ tướng Takeo Miki (ảnh: Kaku KURITA/Gamma-Rapho via Getty Images)

Ngược dòng thời gian về năm 1921, ông Takashi Hara, người có công xây dựng hoàn thiện hệ thống chính trị lãnh đạo Nhật và là thường dân đầu tiên trở thành một thủ tướng chính phủ, bị một công nhân hỏa xa trẻ tuổi đâm chết trong Nhà ga Tokyo. Chín năm sau, cũng trong trạm xe lửa nội đô này, Thủ tướng Osachi Hamaguchi bị một người đàn ông dùng súng bắn nhiều viên đạn vào người. Ông bị thương nặng và qua đời một năm sau đó.  Năm 1932, một nhóm sĩ quan hải quân cầm súng nhào vào văn phòng làm việc của Thủ tướng Tsuyoshi Inukai bắn ông chết.

Ông Takashi Hara (ảnh: © CORBIS/Corbis via Getty Images
Các vụ tấn công chính khách cấp thấp cũng không thiếu. Năm 1990, tức hai năm sau mạnh miệng lên tiếng nhận định rằng cả đến Hoàng đế Hirohito cũng có trách nhiệm lớn để nổ ra cuộc chiến với Mỹ trong Thế chiến thứ hai, ông Hitoshi Motoshima, thị trưởng Nagasaki – một trong hai thành phố bị không quân Mỹ đánh bom nguyên tử vào năm 1945 – bị bắn bởi một thành viên cấp cao của một tổ chức cực hữu. Năm 1995, ông Yukio Aoshima nhận thư bom trong khi đang chu toàn trách nhiệm Đô trưởng thành phố Tokyo. Ông thoát chết nhưng một viên chức của chính quyền thành phố bị thương nặng. Năm 2007, Thị trưởng thành phố.

Nagasaki Itcho Ito trong lúc đi vận động cử tri dồn phiếu cho mình thì bị một thành viên cấp cao của một tổ chức tội phạm bắn chết.

Đại sứ Mỹ tại Nhật Edwin Reischauer (và vợ) trong bệnh viện sau khi ông bị tấn công (Getty Images)

Kẻ dữ, vì khác biệt chính kiến, cũng tìm đủ “công cụ” khác để tấn công, chẳng hạn phóng hỏa nhà Bộ trưởng Xây dựng Kono Ichiro vào Tháng Bảy 1963; dùng tay đấm vào mặt Thủ tướng Miki Takeo khi ông dự tang lễ cựu Thủ tướng Sato Eisaku hồi Tháng Bảy 1975; dùng thanh sắt đánh đập dân biểu Hamada Koichi vào Tháng Hai 1990. Cũng trong năm 1990, vào Tháng Mười, một dân biểu khác, ông Niwa Hyosuke, bị kẻ dữ tấn công bằng dao nhọn khi dự lễ diễu binh ở Căn cứ Phòng vệ Moriyama. Kẻ quá khích cũng không tha quan chức ngoại giao nước ngoài. Tháng Ba 1964 một kẻ đã dùng dao tấn công Đại sứ Mỹ tại Nhật là ông Edwin Reischauer.
P. Nguyễn Dũng / Saigon Nhỏ

Vấn đề khi nhấn? Chép và dán URL này vào trình duyệt:
https://anle20.wordpress.com/2022/07/11/nuoc-nhat-va-nhung-vu-am-sat-chinh-tri/



Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2022

Cả đêm không ngủ vì quá tức...

...Chúng đòi bán nhà đang thờ Ba...Cậu út đang nuôi mẹ già... để chia tiền.Không hiểu những người đó có trái tim không??? Quá nhẫn tâm.Cả đêm không ngủ vì quá tức . Chúng đòi bán nhà đang thờ Ba...Cậu út đang nuôi mẹ già... để chia tiền.Không hiểu những người đó có trái tim không??? Quá nhẫn tâm.











































.

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2022

Cuộc Đầu Độc Vĩ Đại Ở Việt Nam...

Khắp Việt Nam, người dân đang sống với thực phẩm bẩn và thực phẩm tẩm thuốc độc hàng ngày! (Tiền Phong)

Những chuyến xe đêm buồn thảm và tuyệt vọng

Từ bao nhiêu năm nay rồi, quê tôi có những chuyến xe đêm đi thành phố khởi hành lúc một giờ sáng, đến Sài Gòn lúc năm giờ. Có hai loại hành khách thường phải đi xe khuya như vậy: Một là người đi làm thuê và hai là người đi khám bệnh. Đến Sài Gòn lúc năm giờ sáng, người làm thuê kịp giờ đến xí nghiệp và người đi khám kịp vào bệnh viện “bắt số” để xếp hàng. Hành khách đi khám bệnh thường quen nhà xe và quen biết nhau vì họ đi lên đi xuống Sài Gòn tái khám từ năm này qua tháng nọ.

Trên xe, họ trò chuyện thân thiết, hiểu rõ hoàn cảnh gia đình cũng như bệnh tình của nhau, và thường nhắc đến những người bệnh vắng mặt. Cứ dăm ba chuyến xe không gặp thì hiểu là người ấy đã “về nhà” rồi, có nghĩa là về trên chuyến xe chở xác của bệnh viện. Đa số người bệnh trên những chuyến xe khuya ấy đều bệnh ung thư. Quê tôi bệnh ung thư nhiều vô số, đến nỗi có ai đó bị bệnh phải đi Sài Gòn khám là mọi người nói như mặc định “lại ung thư rồi”.

Một trong những địa chỉ quen thuộc ở Việt Nam, nơi mỗi năm có hơn 200,000 ca mắc mới; và khoảng 82,000 ca tử vong (NLĐ)

Ở cửa ngõ Sài Gòn hướng miền Tây có Bệnh viện Triều An, gần như đó là bệnh viện dành cho người miền Tây và dành cho bệnh nhân ung thư. Lúc ông Trầm Bê còn đương thời, ông đã dành một khoản từ thiện tài trợ cho bệnh nhân ung thư, bệnh nhân nghèo bệnh nặng được miễn giảm viện phí ở Triều An.

Con sông quê đã hết hiền hòa

Đa số bệnh nhân ung thư ở quê tôi là nông dân. Trong văn chương nghệ thuật, hình ảnh con sông quê luôn đẹp đẽ hiền hòa. Giờ khác rồi, những con sông quê miền Tây vẫn đẹp mà không hiền chút nào. Tất cả ô nhiễm tới nỗi không ai dám tắm sông nữa. Hình ảnh trẻ con bơi đùa trên sông là xưa rồi. Chúng biết sông rất dơ, hễ xuống sông tắm là sẽ bị ngứa, ghẻ lở, nhiễm độc.

Thành phố có công ty vệ sinh đô thị thu gom rác, chứ nông thôn làm gì có, bao nhiêu rác người dân đều thải xuống sông. Cống rãnh đều dẫn ra sông mà không bao giờ và không ai nghĩ đến chuyện xử lý nước thải. Chợ nông thôn hầu hết đều ở ven sông, tan buổi chợ là tất cả rác rến lùa hết xuống sông. Cách đây mươi năm, hầu hết người dân nông thôn đều đi vệ sinh trên cầu cá, tức là đào cái ao nuôi cá tra, phía trên làm cầu tiêu để lấy phân nuôi cá. Tất nhiên là cái ao có đường cống thông ra sông rạch, có nước ra vô. Sau khi cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt ra Chỉ thị 100 cấm cầu cá thì đỡ hơn, nhưng đây đó vùng quê vẫn còn.

Sông ngòi miền Tây ô nhiễm kinh hoàng! (RFA)

Dù sao thì rác hữu cơ có dơ chút mà không độc. Những dòng sông quê nhiễm độc là bởi phân hóa học, thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ, những loại thuốc bảo vệ thực vật cực kỳ độc hại bón trên ruộng lúa, xong rồi xả hết ra sông. Miền Tây trồng lúa ba vụ một năm, đất không có thời gian hồi phục nên phải xài phân thuốc thật nhiều thì lúa mới trúng. Cứ nhìn những doanh nghiệp kinh doanh phân bón, thuốc nông nghiệp giàu lên như thế nào thì đủ biết người nông dân sản xuất lúa toàn bằng phân thuốc.

Khi được sử dụng xong, các chai thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ bỏ lăn lóc bên bờ ruộng hoặc liệng hết xuống sông, hầu như không ai xử lý đúng cách cả. Chúng ta biết là thuốc sâu độc hại ra sao, thuốc diệt cỏ còn hơn vậy. Những người tự tử bằng thuốc sâu thì còn cứu được, chứ uống thuốc cỏ là bó tay luôn. Nông dân biết hết, nhưng họ tỉnh bơ, họ vẫn trữ thuốc độc trong nhà, trong nhà bếp, pha thuốc vào bình xịt xong vứt chai thuốc lăn lóc sau hè. Thậm chí mấy quán tạp hóa ở quê bán thuốc sâu, phân bón chung với thực phẩm luôn.

Mấy anh nông dân than với tôi là mỗi khi đi xịt thuốc về, họ “mắc bịnh” cả tuần chưa hết: Nhức đầu, mệt mỏi, nóng sốt, bải hoải chân tay… Đó chính là tình trạng nhiễm độc thuốc trừ sâu, nhưng họ “quen” rồi, nếu khuyên họ mặc đồ bảo hộ lao động, đeo khẩu trang và kính bảo vệ thì họ không bao giờ nghe, vì “vướng víu khó làm việc”, họ bảo vậy. Những bệnh nhân ung thư tương lai là đây chứ đâu.

Người nông dân đã hết thật thà

Đến nhà nông dân, bạn sẽ thấy họ trồng riêng một mảnh ruộng, một mảnh vườn “đồ nhà”, tức là không bón phân xịt thuốc, để dành riêng nhà họ ăn. Họ biết rõ bón phân xài thuốc là rất độc nhưng họ vẫn làm – để lúa có năng suất cao, rau cải xanh tốt – để bán cho người khác ăn. Riêng gia đình họ khôn hơn, chỉ ăn đồ nhà. Chưa hết, nếu ngày xưa mua gạo về để lâu trong khạp, bạn thấy có mọt. Giờ kiếm không ra con mọt nào đâu, gạo đều đã được xử lý chất bảo quản, để bao lâu cũng không mọt, không mốc. Còn rau cải, người đi chợ có xu hướng tìm rau cải có sâu để bảo đảm không bị xịt phân thuốc, nhưng làm gì tìm ra được. Rau xanh mướt, nhưng đem về nhà để tới chiều là bấy nhầy ra, ủng thối.

Nhà nông bây giờ khỏe re, nuôi heo không còn lo cám gạo rau muống và xắt chuối cây như ngày xưa. Tất cả heo gà vịt cá tôm đều nuôi bằng thức ăn công nghiệp có chất tăng trọng. Đôi khi tôi nghĩ có phải vì thế mà con người cũng béo phì hơn xưa không, ăn thịt toàn chất tăng trọng cơ mà. Tôi có người bạn, con gái làm trang trại nuôi gà công nghiệp. Bạn nói, nó cho gà ăn toàn thuốc và thực phẩm công nghiệp nhập khẩu Trung Quốc, mở đèn, mở máy lạnh cho gà ăn suốt ngày đêm.

Chỉ 3 tuần lễ là con gà to 3-4 kg. Gà không thể đứng nổi, phải nằm ăn, vì xương không phát triển kịp đủ để nâng đỡ trọng lượng. “Bắt con gà lên sẽ thấy nó nặng trịch và thịt cứng ngắc, rất sợ” – bà bạn cho biết vậy. Gà nuôi bằng thuốc rất yếu, dễ chết, chỉ cần cúp điện tắt máy lạnh chừng vài mươi phút là gà ngã ra chết hết luôn. Họ còn nuôi thuốc cho gà đẻ trứng sai, trứng to và đẻ trứng hai tròng đỏ; nhưng con gà đẻ chỉ một, hai lứa là chết vì kiệt sức. Nếu như ở quê tôi không mấy ai ăn thịt gà công nghiệp thì cả Sài Gòn này đều ăn, nhất là các quán cơm gà bình dân bán cho công nhân và sinh viên. Gà vườn giá hai trăm ngàn trong khi gà công nghiệp chỉ khoảng bảy chục ngàn một ký, Người nghèo ăn đồ độc hại là điều đương nhiên rồi.

Người bán thực phẩm, những mụ phù thủy độc ác

Có lần tôi ra cảng cá, thấy cá từ tàu mang lên ướp nước đá nhão nhoét, tôi thắc mắc “Cá như này sao bán được?” Chủ vựa trả lời: Đây mới là cá tươi, bạn hàng mang cá về nhà sẽ “muối” hàn the và ure, hôm sau mang ra chợ thấy cứng sảng, tươi chong chớ mà ăn độc lắm á em.

Hàn the là chất cấm sử dụng trong thực phẩm, là chất độc và lưu trữ vĩnh viễn trong cơ thể mà không bị đào thải qua bài tiết, nhưng người dân quê vẫn sử dụng để bảo quản thực phẩm, làm cho thức ăn tươi lâu, cứng giòn và dai. Chả lụa ướp hàn the sẽ dai ngon và để ngoài nhiệt độ thường hàng tuần lễ không bị hư. Hàn the ướp dưa chuột, dưa kiệu cho giòn, hàn the hay formol dùng trong sản xuất bún, bánh phở cho dai và để được lâu. Người ta còn dùng Tynopal là chất tẩy trắng trong công nghiệp giấy để làm cho bún trắng sáng. Chập tối đi chợ chiều, tôi từng bắt gặp người bán rải từng vốc hàn the lên thớt thịt để giữ thịt có màu đỏ tươi; sáng mai đem ra bán lại, bán hết thịt cũ mới bán tới thịt tươi, trong khi người nội trợ cứ nghĩ đi chợ sớm sẽ mua được thịt tươi ngon, tội nghiệp biết bao!

Ngâm thịt thối để biến thành thịt tươi! (NLĐ)

Đi về vùng biển, tôi được bà con ngư dân chia sẻ một bí mật trong cách làm tôm khô. Tôm biển từ tàu đánh bắt xa bờ (đi ít nhất nửa tháng mới về) thì phải ướp để bảo quản. Cá có thể ướp nước đá, nhưng tôm tép thì không bởi tôm ướp nước đá sẽ bị đen đầu. Do đó, ngư dân phải muối tôm bằng hàn the để giữ được con tôm có màu tươi. Vậy là tôm khô biển rất độc hại, bạn chỉ nên ăn tôm biển từ những tàu đánh bắt gần bờ sáng đi chiều về mà thôi.

Cá khô cũng vậy. Bây giờ ra chợ hải sản khô người ta không thấy ruồi. Cả làng cá ven biển phơi cá lớp lớp trên giàn phơi bốc mùi tanh nồng cũng không thấy con ruồi nào đậu vào. Tại sao? Bạn bè miền biển cho tôi biết, gia đình họ tự phơi cá ăn chứ không bao giờ mua ở chợ, vì cá khô bây giờ đều được ngâm “thuốc ruồi”. Đó là một loại hóa chất diệt côn trùng mua từ bên kia biên giới Việt Nam – Campuchia, chỉ cần ngâm cá vào hóa chất, treo lên giàn một đêm là cá khô bán được, không cần phơi nắng, không bị ruồi bu sinh dòi, làm “cá một nắng” bằng cách ngâm thuốc sẽ bảo quản lâu mà không cần đông lạnh gì cả.

Người ta cũng phát hiện nhà kinh doanh hải sản nhuộm ruốc bằng phẩm màu công nghiệp, đó là chất Rhodamine B dùng nhuộm vải, có thể gây ngộ độc cấp tính và gây ung thư. Vàng Ô (Auramine O) là tên thương mại của chất diarylmethane. Đây là chất màu tổng hợp, chỉ được sử dụng trong công nghiệp để nhuộm và dùng để làm màu sơn quét tường. Thế nhưng người Việt dùng chất đó để nhuộm màu vàng cho măng và dưa cải! Và họ dùng oxyt đồng để nhuộm cho dưa chuột ngâm chua giữ được màu xanh tươi.

Ở Sài Gòn, dù thèm sầu riêng đến mấy tôi cũng không mua. Nhiều người giống như tôi vậy. Họ sợ sầu riêng ngâm thuốc. Con buôn đến từng vườn sầu riêng, bao mua hết vườn, trái non trái già gì họ cũng hái hết, rồi ngâm sầu riêng trong thùng hóa chất; vài hôm sau, sầu riêng chín đều, bán được hết. Những loại trái cây khác như táo, nhãn…, họ cũng ngâm hóa chất – gọi là thuốc phì, chỉ một đêm là táo nở to, trái trông rất ngon; long nhãn nở to đến nỗi nứt cả hạt ra.

Chợ Việt hàng Tàu

Khi tôi đi chợ mua rau củ, tôi chỉ mua hàng xấu, củ nhỏ đèo, màu ít tươi. Tôi nói KHÔNG với hàng Trung Quốc. Tất cả rau củ quả, gia vị như cà rốt, khoai tây, củ hành, tỏi, đường, bột ngọt… đều của Trung Quốc. Chợ Việt Nam toàn hàng Trung Quốc. Rau củ Trung Quốc củ to, màu tươi đẹp, bạn mua về để sáu tháng sau không hư hỏng. Và rất rẻ. Chính một chủ vựa hàng légume nói với tôi rằng, “hàng Trung Quốc vừa rẻ, vừa đẹp, để lâu không bị hư, thì chúng tôi (các nhà kinh doanh) tất nhiên là phải mua bán rồi”.

Tại chợ Kim Biên, Sài Gòn, muốn mua hóa chất “bảo quản” gì cũng có. Tất cả đều là hàng Trung Quốc (TN)

Khi đến cửa khẩu Tân Thanh, Lạng Sơn, tôi thấy bãi hoa quả Trung Quốc chuẩn bị đưa sang Việt Nam nồng nặc mùi hóa chất bảo quản. Mỗi thùng trái cây có một bịch hóa chất, bạn sẽ không bao giờ thấy nó bởi chủ vựa đã thủ tiêu mất trước khi bán cho người tiêu dùng. Vì vậy, trái cây Trung Quốc không cần bảo quản lạnh vẫn giữ tươi nguyên mấy tháng liền. Dân buôn bán vùng biên giới gọi đó là hàng nóng. Thật bất công khi hàng Việt Nam bán sang Trung Quốc phải là hàng lạnh, trái cây phải được bảo quản bằng xe container lạnh, trong khi hóa chất bảo quản của Trung Quốc bán sang Việt Nam đầy ắp ở chợ Kim Biên, Sài Gòn.

Trong khuôn khổ một bài viết, tôi không biết nói sao cho hết những nỗi khổ của người Việt Nam khi còng lưng làm lụng để rồi phải ăn toàn chất độc, sống trong môi trường nhiễm độc  và chết sớm vì bệnh tật. Trung Quốc cung cấp thuốc độc và người Việt đầu độc lẫn nhau, một cuộc đầu độc vĩ đại có thể khiến đất nước và dân tộc này suy tàn, diệt vong.

Thạch Thảo

ĐCV Bùi Chu: ĐGM Hải Phòng huấn đức...

Chiều ngày 13 tháng 04, năm 2018, Đại Chủng viện Đức Mẹ Vô Nhiễm Bùi Chu hân hoan chào đón Đức Cha Giuse Vũ Văn Thiên, Giám Mục Giáo Phận Hải Phòng về thăm và huấn từ cho các chủng sinh nhân dịp tĩnh tâm tháng tư. Đức Cha đã làm cho không khí của mùa Phục sinh thêm vui tươi. Qua những câu truyện, những hình ảnh dỉ dỏm gợi nhớ tới cố Đức Cha Giuse với nhiều ấn tượng. Đặc biệt với những phân tích sâu sắc về bối cảnh xã hội ngày nay, đang làm phân mảnh, phá huỷ Lâu đài nội tâm. Ngôi nhà nội tâm ấy là gì, phải xây dựng và bảo vệ thế nào? Đó là những thao thức người Mục tử trao gởi cho mỗi người chủng sinh.
 
H1

Trong xã hội vật chất bão hòa, con người ta cảm thấy đầy đủ, dù nghèo thì vẫn nghèo, nhưng sống lối sống của người giầu, xu thế hưởng thụ nhiều hơn. Nhiều bạn trẻ lấy hưởng thụ làm tiêu chuẩn chính. Khi con người cảm thấy đầy đủ và bão hòa trong mọi lãnh vực, và tình trạng xã hội như thế, người ta không để ý đến đời sống nội tâm, mà để ý đến những gì nổi bề ngoài, do đó dẫn đến các hệ lụy:
  • Kiến thức, thoả mãn với thực tại, không học thêm được gì.
  • Các mối mối tương quan bị đóng băng.
  • Đời sống đức tin trống rỗng và đơn điệu.
  • Sứ vụ truyền giáo, coi như đủ không cần nữa.
Khi cảm thấy đầy đủ thì chúng ta chẳng cần gì nữa, không học hỏi thêm, đời sống trống rỗng, đời sống đức tin trống rỗng, không cầu nguyện nữa, đi tìm niềm vui ở chỗ này chỗ khác, mà không tìm thấy niềm vui trong đời sống nội tâm, trong sự kết hợp với Chúa, trong sự dấn thân phục vụ trong việc học hỏi và suy niệm Lời Chúa; thì đương nhiên sẽ tìm niềm vui ở những chỗ nó thuộc về thế gian như niềm vui ở rượu chè, tìm niềm vui ở những thứ chẳng liên quan gì đến đời sống đức tin, tìm niềm vui ở việc chơi cây, chơi xe, nuôi những động vật quý hiếm và nhiều thứ khác. Đó là những hệ luỵ do đời sống nội tâm không có.
H3

Vì thế, chúng ta là chủng sinh, ứng sinh linh mục, người cử hành phụng vụ, giáo dân là người tham gia. Nếu không có đời sống nội tâm, thì tất cả chỉ là những việc làm hời hợt bên ngoài và không đem lại ích lợi gì. Nó giống như một sự kiện văn hoá ngoài đời, người ta chú ý đến việc lôi kéo người khác đến thật đông, thật vui để kinh doanh lợi nhuận.

Nếu thiếu đời sống nội tâm, thì đời tu sẽ trống rỗng vô nghĩa, uổng công. Đời sống nội tâm và hướng nội là cái gì? Tu đức: là mối tương quan giữa ta với Chúa, là mối gắn bó mỗi ngày một lớn lên qua các nhân đức, qua đời sống bác ái. Đời sống nội tâm không phải khả năng đánh giá và tổng quát sự việc, đời sống nội tâm không đơn giản chỉ theo định nghĩa thuần tuý theo cái nhìn văn hoá. Hướng nội hay đời sống nội tâm không phải khả năng trí tuệ đánh giá suy tư về một người sự vật hay sự việc, vì nó hướng tới cái khác vì khi đó chúng ta hướng tới cái khác và hướng ngoại.
 
H4

Câu truyện kể người cha trối lại cho các con trong ruộng có kho báu. Các con đào tìm không thấy kho báu, nhưng vào vụ mùa năm ấy đã thu hoạch bội thu! Nếu chịu khó chăm bón cày sâu thì sẽ được mùa, từ hình ảnh đó đi đến thửa ruộng nội tâm của chúng ta là tâm hồn mỗi người. Có một tình trạng đây đó có những cá nhân ít để ý đến đời sống nội tâm, khi đời sống nội tâm không được quan tâm sẽ dẫn tới những hậu quả trên. Thiếu nội tâm làm hồn sống thì hành động chỉ còn là cơn sốt, tương quan sẽ trở thành hời hợt, phục vụ chỉ là nhằm hư danh. Thiếu đời sống nội tâm còn nhiều hậu quả khác nữa.

Đức Cha khép lại bài huấn đức vời hình ảnh Lâu đài nội tâm. Đời sống nội tâm là căn nhà thiêng liêng, nơi chúng ta gặp gỡ chính mình với tâm hồn bình an và là nơi gặp gỡ Đấng Siêu Việt. Chúng ta cần trang trí căn nhà nội tâm bằng những việc lành, các nhân đức, cầu nguyện gặp gỡ, sống với và gắn bó với Chúa để mỗi việc chúng ta làm được thúc đẩy bằng chính đời sống nội tâm đó. Đức Cha nhắc lại ví von của ĐHY. Phaolô Giuse Phạm Đình Tụng nhắn gởi các chủng sinh: “Đời sống chủng sinh như con tằm kéo kén làm những sợi tơ để sau này dệt nên những tấm vải đẹp cho đời”.
 
H5


Hồng Đăng Hồ Hoài Anh Sẽ KHOAI Khi Gặp Luật Này Của Tây Ban Nha?

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2022

Hồ Xuân Hương – Khát khao vọng mấy trăm năm lẻ...

Một thời người ta đã bàn nhiều về thơ của bà, “Khi thì nói nàng tục mà không dâm/ Khi thì bảo nàng dâm mà không tục” (Hoàng Trung Thông trong bài thơ đã nhắc ở trên). May mắn là ngay cả ở những thời điểm tồn tại kiểu phê bình văn học thô thiển thì quan điểm “kết án” thơ Hồ Xuân Hương cũng không thắng thế. Vẫn  Hoàng Trung Thông viết về thơ bà: “Đọc lên sang sảng/ Ai thẹn thì cúi đầu/ Ai thích thì nghĩ lâu/ Đó là nàng thơ của một thời một thuở/ Đó là thơ mà không ai không nhớ”.

Tranh vẽ nữ sĩ Hồ Xuân Hương

Ngày 23.11.2021, UNESCO và các nước thành viên đã thông qua Nghị quyết vào năm 2022 sẽ cùng kỷ niệm 200 năm ngày sinh của danh nhân Nguyễn Đình Chiểu (1822 – 2022) và 250 năm ngày sinh (1772 – 2022), 200 năm ngày mất của nữ sĩ Hồ Xuân Hương. Việc tôn vinh Hồ Xuân Hương, bên cạnh dựa trên giá trị nghệ thuật sự nghiệp thi ca của bà còn là một biểu hiện của tôn vinh bình đẳng giới, đề cao nữ quyền.

Một khát vọng không giấu giếm

Nhà văn Nguyễn Tuân rõ là đã mê Hồ Xuân Hương nên ông mới viết cái bài “Băm sáu cái nõn nường Hồ Xuân Hương”. Nõn, nường là các từ chỉ bộ phận sinh dục, nõn là của nam, nường là của nữ. Nguyễn Tuân viết: “Thế giới quan, nhân sinh quan của Xuân Hương là một nhỡn quan nõn nường. Bất cứ cái gì, bất kể lúc nào và ở đâu, vẫn vang nên chỉ nõn và nường. Câu nào, chữ vần nào cũng chỉ có mỗi cái sự như thế của cái ấy và cái nọ”.

Quả đúng như bậc trưởng lão làng văn nhận xét, hầu như bài thơ Nôm nào, câu thơ Nôm nào của Hồ Xuân Hương cũng gợi cho người đọc nghĩ về những “cái ấy” và “chuyện ấy”: Cỏ gà lún phún leo quanh mép/ Cá giếc le te lội giữa dòng” (Giếng nước); “Bày đặt kìa ai khéo khéo phòm/ Nứt ra một lõ hõm hòm hom/ Người quen cõi Phật chen chân xọc/ Kẻ lạ bầu tiên mỏi mắt dòm” (Động Hương tích); “Mỏng dày chừng ấy chành ba góc/ Rộng hẹp dường nào, cắm một cây/ Càng nóng bao nhiêu thời càng mát/ Yêu đêm chưa phỉ lại yêu ngày” (Cái quạt 1); “Cửa con đỏ loét tùm hum nóc/ Hòn đá xanh rì lún phú rêu/ Lắt lẻo cành thông cơn gió thốc/ Đầm đìa lá liễu giọt sương gieo/ Hiền nhân quân tử ai là chẳng/ Mỏi gối chồn chân vẫn muốn trèo” (Đèo Ba Dội); “Trai đu gối hạc lom khom cật/ Gái uốn lưng ong ngửa ngửa lòng/ Bốn mảnh quần hồng bay phấp phới/ Hai hàng chân ngọc duỗi song song” (Đánh đu)…

Tượng nữ sĩ Hồ Xuân Hương tại Quỳnh Đôi (Nghệ An). Ảnh: Bùi Duy Tâm

Một thời người ta đã bàn nhiều về thơ của bà, “Khi thì nói nàng tục mà không dâm/ Khi thì bảo nàng dâm mà không tục” (Hoàng Trung Thông trong bài thơ đã nhắc ở trên). May mắn là ngay cả ở những thời điểm tồn tại kiểu phê bình văn học thô thiển thì quan điểm “kết án” thơ Hồ Xuân Hương cũng không thắng thế. Vẫn  Hoàng Trung Thông viết về thơ bà: “Đọc lên sang sảng/ Ai thẹn thì cúi đầu/ Ai thích thì nghĩ lâu/ Đó là nàng thơ của một thời một thuở/ Đó là thơ mà không ai không nhớ”. Và có lẽ nhà phê bình Vương Trí Nhàn đã rất có lý khi ông thác lời nữ sĩ mà viết: “Tôi gần gũi với những khát khao không yên của con người hiện đại… Tôi là cái ham muốn muôn đời của con người, muốn được sống thật đầy tròn vẹn. Và cũng là cái ham muốn vượt lên trên mọi ràng buộc, không chịu khuất phục các quy phạm, muốn vứt bỏ hết mọi sự thiêng liêng đắp điếm giả tạo để tìm tới cái thiêng liêng chân chính của cuộc sống”.

Điều kỳ lạ là người thể hiện cái “ham muốn muôn đời” ấy lại là một phụ nữ (ở đây, lại bất chợt nhớ đến một nhân vật nữ trong chèo – Thị Màu, cũng là một ham muốn không giấu giếm, một sự vượt lên sự ràng buộc, phá bỏ quy phạm) và có thể nói công khai ở thời đại mà hầu hết các câu thơ của các tác giả viết ra làm cho người ta, nói như F. Engels, tưởng như “con người không có bộ phận sinh dục”. Đó là cái vĩ đại của Hồ Xuân Hương. Và điều đó đã khiến những nỗi khát khao của bà, của người phụ nữ dưới chế độ phong kiến, những khát khao của con người nói chung lồng trong những câu thơ độc đáo vang vọng tới chúng ta sau mấy trăm năm và sẽ còn ngân vang mãi.

LÊ XUÂN SƠN / Báo Phụ nữ VN

Vấn đề khi nhấn? Chép và dán URL này vào trình duyệt:

Nhà ‘lồng chim’ giữa rừng nhiệt đới...

Một nhóm bạn đã hợp lực để cùng nhau thực hiện ước mơ thiết lập một dự án được bao quanh bởi một khu rừng nhiệt đới ở trung tâm quần đảo Bali, Indonesia.
Nhà lồng chim giữa rừng nhiệt đới - Ảnh 1.

Một nhóm bạn đã hợp lực để cùng nhau thực hiện dự án ước mơ của họ. Công trình là ước mơ về một ngôi làng được bao quanh bởi một khu rừng nhiệt đới ở trung tâm quần đảo Bali, Indonesia.

Nhà lồng chim giữa rừng nhiệt đới - Ảnh 2.

Dự án bao gồm ba cấu trúc nhà sàn bao gồm một hồ bơi chung tích hợp khu vực tắm nắng, bao quanh là vườn cây xanh, lối đi trải đá...

Nhà lồng chim giữa rừng nhiệt đới - Ảnh 3.

Tòa nhà lớn nhất nép mình trong một khu đất dốc nhìn ra một con lạch nhỏ chạy ngang qua nơi nghỉ này.

Nhà lồng chim giữa rừng nhiệt đới - Ảnh 4.

Điểm nhấn của các căn nhà sàn là cấu trúc trụ cột làm nền móng chính. Thay vì đổ móng như thông thường, nhóm kiến trúc sư tạo một kết cấu lạ mắt khi dùng một cọc bê tông làm trụ đỡ chính, phần không gian trống phía dưới được tận dụng làm một khoảng sân nhỏ để thư giãn.

Nhà lồng chim giữa rừng nhiệt đới - Ảnh 5.

Không gian bếp và không gian ăn uống rộng rãi. Kiến trúc sư ưu tiên sử dụng những mảng kính lớn không chỉ giúp căn nhà luôn tràn ngập ánh sáng mà qua đó còn tăng tính kết nối giữa thiên nhiên và con người.

Nhà lồng chim giữa rừng nhiệt đới - Ảnh 6.

Kiến trúc sư chia sẻ, căn nhà lấy ý tưởng từ những chiếc lồng chim, không gian các phòng được bố trí đa dạng. Nội thất phía trong được ưu tiên ốp gỗ. Tông màu chủ đạo xuyên suốt các căn nhà là màu vàng ấm của ánh đèn kết hợp màu nâu gỗ, tạo không gian ấm cúng, hài hòa.

Nhà lồng chim giữa rừng nhiệt đới - Ảnh 7.

Kiến trúc sư cho biết 3 căn nhà sàn được thiết kế để tạo ra độ cao không đồng nhất giữa các tòa nhà. Tất cả các phòng đều có chiều cao khác nhau và kích thước của chúng trải dài từ nhỏ gọn đến rộng rãi, nhằm đảm bảo sự riêng tư.

Nhà lồng chim giữa rừng nhiệt đới - Ảnh 8.

Không gian phòng ngủ được bài trí tối giản, tinh tế.

Theo Nhật Quang / Người đồng hành

Vấn đề khi nhấn? Chép và dán URL này vào trình duyệt:
https://anle20.wordpress.com/2022/07/07/nha-long-chim-giua-rung-nhiet-doi/