Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

NHÓM MVTT HÀM TÂN HỌP MẶT LẦN THỨ 1...



Sống Lời Chúa: CHÚA NHẬT TUẦN 14 TN 12-7-2015 "Người bắt đầu sai các ông đi".

PHÚC ÂM: Mc 6, 7-13 CHÚA NHẬT TUẦN 14 TN 12-7-2015
“Bởi đâu ông ta được như thế?"


SUY NIEM LỜI CHÚA
ẨN SỐ GIÊ-SU “Bởi đâu ông ta được như thế? Ông ta được khôn ngoan như vậy nghĩa là làm sao? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì?” (Mc 6,2)

Suy niệm: Những lời giảng dạy và việc làm của Chúa Giê-su đã gây ra cho những người đồng hương của Ngài nhiều thắc mắc không có lời giải đáp. Trước mắt họ, Ngài chỉ là “con bác thợ Giu-se,” mà sao Ngài nói năng khôn ngoan như vậy? Ngài cũng là bà con lối xóm với họ, giống hệt như những người bình thường khác, mà sao Ngài làm được những phép lạ như thế? Nhìn vào cuộc sống quá bình thường của Đức Giê-su tại quê nhà, người ta không thể chấp nhận được Ngài là Đấng Thiên Sai. Ngài quả là một ẩn số.
Mời Bạn: Dù bị hiểu lầm, bị chối bỏ, Chúa Giê-su vẫn muốn cứu chuộc chúng ta bằng cách chia sẻ thân phận con người với chúng ta trong mọi ngóc ngách đời thường và cả đến những cảnh ngộ bi đát nhất, như một con người bình thường nhất trong nhân loại. Nhờ đó mỗi hành vi của chúng ta đều trở nên có ý nghĩa có giá trị trước mặt Thiên Chúa nếu được kết hợp với Ngài, được làm trong Ngài, với Ngài. Để khám phá ẩn số Giê-su trong cuộc sống của bạn, của những người anh chị em bình thường bé mọn nhất, chúng ta cần đóng lại cặp mắt đầy thành kiến của mình và mở ra cặp mắt đơn sơ của trẻ thơ để nhìn thấy những ưu điểm của anh chị em mình.
Sống Lời Chúa: Trong ngày, nhiều lần nhớ tới Chúa và kết hiệp với Ngài trong suy nghĩ và công việc của mình.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa đã chấp nhận sống trọn kiếp con người để cứu độ chúng con. Xin cho con biết sống với Chúa, trong Chúa và cùng Chúa để mọi việc con làm trở nên có ý nghĩa và sinh ích lợi cho anh chị em con. Amen.

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2015

SỐNG LỜI CHÚA Thứ Năm Tuần XIV Thường Niên:Lãnh nhận & cho đi

Thứ Năm Tuần XIV Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mt 10,7-15
7 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: "Các con hãy đi rao giảng rằng 'Nước Trời đã gần đến'. 8 Hãy chữa những bệnh nhân, hãy làm cho kẻ chết sống lại, hãy làm cho những kẻ phong cùi được sạch và hãy trừ quỷ. Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không. 9 Các con chớ mang vàng bạc, tiền nong trong đai lưng, 10 chớ mang bị đi đường, chớ đem theo hai áo choàng, chớ mang giày dép và gậy gộc, vì thợ thì đáng được nuôi ăn.
11 "Khi các con vào thành hay làng nào, hãy hỏi ở đó ai là người xứng đáng, thì ở lại đó cho tới lúc ra đi. 12 Khi vào nhà nào, các con hãy chào rằng: 'Bình an cho nhà này'. 13 Nếu nhà ấy xứng đáng thì sự bình an của các con sẽ đến với nhà ấy. 14 Nhưng nếu ai không tiếp rước các con và không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi nhà hay thành ấy và giũ bụi chân các con lại. 15 Thật, Thầy bảo các con: Trong ngày phán xét, đất Sôđôma và Gômôra sẽ được xét xử khoan dung hơn thành ấy".
"Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không." (Mt 10,8)
Suy niệm: 
A- Phân tích (Hạt giống...)
Những chỉ dẫn tiếp theo về cách đối xử của người được đi loan truyền Phúc Âm:
Công việc sẽ làm: chữa bệnh và trừ quỷ.
Tinh thần phục vụ quảng đại: Hãy cho cách nhưng không vì trước đó ta đã được nhận một cách nhưng không.
Đừng quá bận tâm đến những phương tiện vật chất. Có thứ gì thì dùng thứ đó.
Cũng đừng quá quan tâm kén chọn chỗ trọ.
Phải đem bình an đến cho những người mình gặp gỡ.
B- Suy gẫm (...nẩy mầm)
1. “Các con hãy đi rao giảng rằng ‘Nước Trời đã gần đến’”: Nhiều người không tin có Thiên Chúa, nhiều người nghĩ Thiên Chúa ở quá xa. Sứ giả Phúc Âm phải làm cho người ta tin rằng Thiên Chúa và Nước trời đang ở thật gần, bởi vì Thiên Chúa chính là Emmanuel: “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”.
2. “Chữa lành các bệnh nhân… làm cho kẻ chết sống lại… làm cho những người cùi được sạch… trừ quỷ”: Tông đồ là một con người chuyên làm sạch: xoa dịu nỗi đau khổ, đem lại lẽ sống cho kẻ bị tuyệt vọng, giúp đỡ những người bị xã hội khinh chê, giải thoát người ta khỏi tội lỗi…
3. “Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không”: Làm tông đồ cũng là một bổn phận công bình. Tôi đã lãnh nhận rất nhiều từ Chúa và Giáo hội, cho nên tôi cũng phải biết cho đi.
4. Nhận và cho: Một hôm, có một vị bá tước đến cho Thánh Gioan Thiên Chúa số tiền là 25 đồng vàng để Ngài giúp những người nghèo khổ. Ngay chiều hôm ấy ông ta giả trang đến xin thánh nhân bố thí. Thánh Gioan Thiên Chúa động lòng thương liền lấy 25 đồng vàng đem cho người ấy kèm với những lời khích lệ an ủi. Ngày hôm sau, vị bá tước đích thân đến thú nhận tất cả với thánh nhân và xin lỗi vì đã thử lòng Ngài. Khi giã từ, ông ta tặng thêm 150 đồng nữa ngoài số 25 đồng ông xin hoàn lại. Từ đó cứ mỗi tuần ông lại gởi tới bệnh viện của Thánh nhân một số tiền lớn, một số thuốc men, lương thực và quần áo để thánh nhân giúp đỡ những người nghèo. (Góp nhặt)
5. “Khi vào nhà nào, các con hãy chào rằng: 'Bình an cho nhà này'”: Lời nói, việc làm, cách đối xử của người tông đồ phải luôn luôn tạo được bầu khí bình an.
6. “Các con chớ mang vàng bạc, tiền nong trong đai lưng, chớ mang bị đi đường, chớ đem theo hai áo choàng, chớ mang giày dép và gậy gộc”. (Mt 10,9-10)
Simon và Anrê, Giacôbê và Gioan đã lên đường. Họ tức khắc bỏ chài lưới mà lên đường. Họ muốn tung cánh trong tự do bát ngát. Họ gieo Phúc Âm khắp cách đồng Galilê.
Quê hương con, bao thế hệ cũng đã lên đường. Họ kiếm tìm bình đẳng, bác ái và tự do. Họ đấu tranh cho công bằng xã hội. Họ xây dựng một thế giới hoà bình. Và nhiều người đã bỏ mình vì nước Chúa.
Còn con, con cần đội chiếc mũ bằng cấp. Con thích mặc chiếc áo sắc đẹp. Con muốn xỏ đôi giầy tình yêu. Con ham vác vài bao của cải, và tay cầm cây gậy quyền năng, rồi con trở nên nặng nề vì các tạo vật ấy.
Lạy Chúa Giêsu, xin sai chúng con lên đường nhẹ nhàng và thanh thoát. (Hosanna)
(Lm. Carôlô Hồ Bạc Xái)

SỐNG LỜI CHÚA Thứ Tư Tuần XIV Thường Niên_Đến với chiên lạc

Thứ Tư Tuần XIV Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mt 10,1-7
1 Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai môn đệ Người lại, và ban cho các ông quyền hành trên các thần ô uế để các ông xua đuổi chúng và chữa lành mọi bệnh hoạn, tật nguyền.
2 Đây là tên của mười hai Tông đồ: Trước hết là Simon cũng gọi là Phêrô, rồi đến Anrê em của ông, Giacôbê con ông Giêbêđê và Gioan em của ông, 3 Philipphê và Bartôlômêô, Tôma và Matthêu người thu thế, Giacôbê con ông Alphê và Tađêô, 4 Simon nhiệt tâm và Giuđa Iscariô là kẻ nộp Người.
5 Chúa Giêsu đã sai mười hai vị này đi và truyền rằng: "Các con đừng đi về phía các dân ngoại và đừng vào thành của người Samaria. 6 Tốt hơn, các con hãy đến cùng các chiên lạc nhà Israel. 7 Các con hãy đi rao giảng rằng: 'Nước Trời đã gần đến'".
Cầu nguyện: 
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể,
Chúa đã làm người để con người làm con cái Thiên Chúa. Chúa đã đến để thánh hoá chúng con nên con người mới. Con người của ân sủng thay cho con người cũ đã chết bởi tội lỗi xâm nhập vào thế gian và làm băng hoại bản tính loài ngưới chúng con. Xin thanh tẩy con người chúng con nên thanh sạch, vẹn tuyền hầu xứng đáng là hoạ ảnh của Chúa giữa trần gian.
Lạy Chúa, cánh đồng truyền giáo thật mênh mông bát ngát. Chúa đã nhìn thấy lúa vàng đã chín rộ, nhưng ma quỷ lại đang phá hoại bằng biết bao trò chơi đồi trụy. Qua sách báo, phim ảnh xấu đã len lỏi vào tâm hồn chúng con những tư tưởng lỗi đức trong sạch. Xin Chúa ban cho giáo hội nhiều tông đồ nhiệt thành để đẩy lùi sự dữ và khử trừ sự ô uế ra khỏi môi trường chúng con đang sống. Xin Chúa cũng ban thêm sức mạnh để chúng con làm chủ tư tưởng và ước muốn của mình luôn thanh sạch, và dám can đảm tẩy trừ sự ô uế nơi chính bản thân chúng con.
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết thao thức trước cảnh "lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít", xin hãy sai chúng con đi làm thợ gặt trong cánh đồng của Chúa. Dù phận hèn sức yếu nhưng chúng con vẫn xin được là khí cụ gieo vãi yêu thương và bình an cho thế gian. Amen.
(Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền)
NGUỒN: 


SỐNG LỜI CHÚA:THỨ BẢY TUẦN 14 TN 11-7-2015 "Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác".

PHÚC ÂM: Mt 10, 24-33 THỨ BẢY TUẦN 14 TN 11-7-2015
"Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Môn đệ không hơn thầy, và tôi tớ không hơn chủ mình. Môn đệ được bằng thầy, tôi tớ được bằng chủ mình thì đã là khá rồi. Nếu họ đã gọi chủ nhà là Bêelgiêbul thì huống hồ là người nhà của Ngài. Vậy các con đừng sợ những người đó, vì không có gì che giấu mà không bị thố lộ; và không có gì kín nhiệm mà không hề hay biết. Điều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng; và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà.
"Các con đừng sợ kẻ giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn. Các con hãy sợ Đấng có thể ném cả xác lẫn hồn xuống địa ngục. Nào người ta không bán hai chim sẻ với một đồng tiền đó sao? Thế mà không con nào rơi xuống đất mà Cha các con không biết đến. Phần các con, tóc trên đầu các con đã được đếm cả rồi. Vậy các con đừng sợ: các con còn đáng giá hơn chim sẻ bội phần.
"Vậy ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Thầy là Đấng ngự trên trời. Còn ai chối Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ chối nó trước mặt Cha Thầy là Đấng ngự trên trời". Đó là lời Chúa.
--------------------------------
SUY NIEM LỜI CHÚA
YÊU CHÚA VƯỢT QUA SỢ HÃI “Anh em đừng sợ người ta. Thật ra, không có gì che giấu mà sẽ không được tỏ lộ, không có gì bí mật mà người ta không biết.”

Suy niệm: Nỗi sợ hãi làm con người không dám nhìn nhận sự thật, đối diện với sự thật và nói sự thật. Chẳng hạn, sợ bị kỳ thị, nhiều Ki-tô hữu không dám nhìn nhận căn cước của mình; sợ bị mất chức quyền, nhiều Ki-tô hữu không dám công khai sống đạo; sợ phải sống như lời Chúa dạy, nhiều Ki-tô hữu không dám đọc và suy niệm Lời Chúa, không dám dấn thân, không dám chịu thiệt thòi. Chúa Giê-su bảo chúng ta “đừng sợ”, bởi không gì có thể che giấu sự thật, mà sự thật lớn lao nhất là sự hiện diện của Chúa. Theo thánh Gio-an, sở dĩ người ta sợ hãi không dám nhìn nhận sự thật, bởi người ta thiếu tình yêu Chúa. “Tình yêu thì không biết đến sợ hãi; trái lại, tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi” (1Ga 4,18). Một khi tin yêu Chúa, Ki-tô hữu sẽ mạnh dạn xác nhận căn cước Ki-tô hữu của mình, sẽ can đảm sống lời Chúa dạy và sẽ dùng đời sống của mình minh chứng về sự hiện diện của Thiên Chúa.
Mời Bạn: Sự sợ hãi hiện nay của bạn là gì? Sự sợ hãi đó có làm bạn xa sự thật không? có làm bạn xa cách Thiên Chúa không? Nếu có như thế, Chúa mời bạn hãy can đảm sống tình thân với Chúa, chính tình thân này sẽ giúp bạn loại trừ mọi sợ hãi.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, điều con phải sợ hãi nhất là sợ làm buồn lòng Chúa. Xin cho con luôn tìm làm đẹp lòng Chúa, vượt thắng mọi thiệt thòi, thiệt thân, để chỉ tìm làm vui lòng Chúa mà thôi.

SỐNG LỜI CHÚA:THỨ SÁU TUẦN 14 TN 10-7-2015_"Không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con".

PHÚC ÂM: Mt 10, 16-23 THỨ SÁU TUẦN 14 TN 10-7-2015
"Không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: "Này, Thầy sai các con đi như những con chiên ở giữa sói rừng. Vậy các con hãy ở khôn ngoan như con rắn và đơn sơ như bồ câu. Các con hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp các con cho công nghị, và sẽ đánh đập các con nơi hội đường của họ. Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại được biết. Nhưng khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì? Vì trong giờ ấy sẽ cho các con biết phải nói gì; vì chưng, không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con nói trong các con.
"Anh sẽ đem nộp giết em, cha sẽ nộp con, con cái sẽ chống lại với cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ. Khi người ta bắt bớ các con trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác. Thầy bảo thật các con: Các con sẽ không đi khắp hết các thành Israel trước khi Con Người đến". Đó là lời Chúa.
--------------------------------
SUY NIEM LỜI CHÚA
MỘT CHỖ CHO CHÚA THÁNH THẦN
“Thật vậy, không phải chính anh em nói, mà Thần Khí của Cha nói trong anh em.”

Suy niệm: Điều vẫn thường xảy ra với chúng ta là trong một số tình huống khó khăn hay tế nhị của một cuộc đối thoại nào đó, rất nhiều khi chúng ta tự nhiên “ứng đối hay hẳn lên” mà chúng ta cũng không ngờ. Sau đó, khi nhớ lại, chúng ta bảo: “Đúng là được Chúa soi sáng!” Là Ki-tô hữu, không phải chỉ trong cơn bách hại chúng ta mới phải làm chứng nhân cho Đức Ki-tô. Nhưng ai trong chúng ta cũng phải ít nhiều trải qua những nghịch cảnh, thách đố. Làm sao để làm chứng nhân trung kiên trong những hoàn cảnh đó? Chúng ta chỉ có thể “khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu” trong giờ phút kịch tính đó, nếu chúng ta biết để cho “Thần Khí của Cha anh em nói trong anh em”, tức là biết lắng nghe và hành động theo tiếng Chúa. Nhưng để Thánh Thần có thể làm việc trong chúng ta, chúng ta phải biết dọn chỗ cho Thánh Thần trước đã. Bạn đâu có muốn tâm hồn bạn ngập tràn mọi thứ đam mê, tội lỗi không có chỗ cho Chúa nữa, phải không?
Mời Bạn: Bạn thấy những đe dọa nào trong cuộc sống của chúng ta hôm nay có thể làm cho chúng ta không còn bền chí theo Chúa?
Chia sẻ: “Dĩ nhiên, không có ai ngăn cản được Chúa Thánh Thần, nhưng nếu chúng ta chuẩn bị một thái độ thích hợp, thì chắc chắn là chúng ta sẽ nhận được nhiều ơn Ngài hơn”, theo bạn điều này có mâu thuẫn không?
Sống Lời Chúa: Dành thời gian thích hợp để tâm hồn thinh lặng, để những ưu tư thường ngày lắng xuống và xin mời Chúa đến ngự vào bạn.

TITOCO_HATHAMTAN

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2015

SỐNG LỜI CHÚA: PHÚC ÂM: Mt 9, 32-38 THỨ BA TUẦN 14 TN 7-7-2015 "Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít".

PHÚC ÂM: Mt 9, 32-38 THỨ BA TUẦN 14 TN 7-7-2015
"Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, người ta đem đến Chúa Giêsu một người câm bị quỷ ám. Khi đã trừ quỷ, thì người câm nói được, đám đông dân chúng kinh ngạc và nói rằng: "Chưa bao giờ thấy xảy ra như vậy trong dân Israel". Nhưng các người biệt phái nói rằng: "Ông ta đã nhờ tướng quỷ mà trừ quỷ".
Và Chúa Giêsu đi rảo khắp các thành phố làng mạc, dạy dỗ trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Thấy đoàn lũ dân chúng, Người động lòng xót thương họ, vì họ tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn. Người liền bảo môn đệ rằng: "Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa". Đó là lời Chúa.
--------------------------------
SUY NIEM LỜI CHÚA
CON TIM CHÂN THÀNH
Đám đông kinh ngạc, nói rằng: “Ở Ít-ra-en, chưa hề thấy thế bao giờ!” (Mt 9,33)

Suy niệm: Cũng một phép lạ cho người câm nói được của Đức Giê-su, nhưng ta nhận thấy hai phản ứng trái ngược nhau: đám đông dân chúng kinh ngạc ca ngợi, còn người Pha-ri-sêu lại ghen ghét vu oan. Một bên, “Ở Ít-ra-en, chưa hề thấy thế bao giờ!” còn bên kia, “Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ.” Tại sao lại có tình trạng ấy? - Đám đông là những con người đơn sơ, đôi mắt trong sáng, không bị thành kiến nào làm “khúc xạ,” nên dễ dàng đón nhận con người và hành động của Đức Giê-su, vị Thầy luôn “chạnh lòng thương” trước sự lầm than của họ. Trái lại, người Pha-ri-sêu tự mãn về công trạng, điều kiện sống đầy đủ của mình, không cảm thấy nhu cầu cần đến Đức Giê-su, cũng như cần hoán cải để đón nhận Ngài.
Mời bạn: Con người và sứ điệp của Chúa Giê-su đi vào lòng của những ai chân thành và khiêm cung. Chúa Giê-su không “lôi cuốn” đám đông đi theo mình để tạo một cuộc cách mạng nào đó, nhưng Ngài muốn quy tụ tất cả về một mối trong tình thương, tin nhận một Thiên Chúa luôn gần gũi, thông cảm, và chạnh lòng thương. Một con tim chân thành và thái độ cởi mở để đón nhận Ngài, cần lắm bạn à!
Sống Lời Chúa: Tôi suy niệm câu Lời Chúa: “Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin!” (Ga 20,27), và niềm tin ấy phải được thể hiện bằng việc làm cụ thể.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, con tin nhưng xin thêm lòng tin còn non yếu của con. Xin cho ánh mắt và lòng trí con chạm được đến vẻ đẹp của tình thương Chúa bằng sự chân thành và cởi mở, để trong mọi sự, con thấy Chúa luôn hiện diện và yêu thương, nâng đỡ từng bước đi trong đời con. Amen.

Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

SỐNG LỜI CHÚA: THỨ BA TUẦN 14 TN 7-7-2015 "Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít".

PHÚC ÂM: Mt 9, 32-38 THỨ BA TUẦN 14 TN 7-7-2015
"Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, người ta đem đến Chúa Giêsu một người câm bị quỷ ám. Khi đã trừ quỷ, thì người câm nói được, đám đông dân chúng kinh ngạc và nói rằng: "Chưa bao giờ thấy xảy ra như vậy trong dân Israel". Nhưng các người biệt phái nói rằng: "Ông ta đã nhờ tướng quỷ mà trừ quỷ".
Và Chúa Giêsu đi rảo khắp các thành phố làng mạc, dạy dỗ trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Thấy đoàn lũ dân chúng, Người động lòng xót thương họ, vì họ tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn. Người liền bảo môn đệ rằng: "Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa". Đó là lời Chúa.
--------------------------------
SUY NIEM LỜI CHÚA
CON TIM CHÂN THÀNH
Đám đông kinh ngạc, nói rằng: “Ở Ít-ra-en, chưa hề thấy thế bao giờ!” (Mt 9,33)
Suy niệm: Cũng một phép lạ cho người câm nói được của Đức Giê-su, nhưng ta nhận thấy hai phản ứng trái ngược nhau: đám đông dân chúng kinh ngạc ca ngợi, còn người Pha-ri-sêu lại ghen ghét vu oan. Một bên, “Ở Ít-ra-en, chưa hề thấy thế bao giờ!” còn bên kia, “Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ.” Tại sao lại có tình trạng ấy? - Đám đông là những con người đơn sơ, đôi mắt trong sáng, không bị thành kiến nào làm “khúc xạ,” nên dễ dàng đón nhận con người và hành động của Đức Giê-su, vị Thầy luôn “chạnh lòng thương” trước sự lầm than của họ. Trái lại, người Pha-ri-sêu tự mãn về công trạng, điều kiện sống đầy đủ của mình, không cảm thấy nhu cầu cần đến Đức Giê-su, cũng như cần hoán cải để đón nhận Ngài.
Mời bạn: Con người và sứ điệp của Chúa Giê-su đi vào lòng của những ai chân thành và khiêm cung. Chúa Giê-su không “lôi cuốn” đám đông đi theo mình để tạo một cuộc cách mạng nào đó, nhưng Ngài muốn quy tụ tất cả về một mối trong tình thương, tin nhận một Thiên Chúa luôn gần gũi, thông cảm, và chạnh lòng thương. Một con tim chân thành và thái độ cởi mở để đón nhận Ngài, cần lắm bạn à!
Sống Lời Chúa: Tôi suy niệm câu Lời Chúa: “Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin!” (Ga 20,27), và niềm tin ấy phải được thể hiện bằng việc làm cụ thể.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, con tin nhưng xin thêm lòng tin còn non yếu của con. Xin cho ánh mắt và lòng trí con chạm được đến vẻ đẹp của tình thương Chúa bằng sự chân thành và cởi mở, để trong mọi sự, con thấy Chúa luôn hiện diện và yêu thương, nâng đỡ từng bước đi trong đời con. Amen.

SỐNG LỜI CHÚA: THỨ HAI TUẦN 14 TN 6-7-2015 "Con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến, nó sẽ sống lại".

PHÚC ÂM: Mt 9, 18-26 THỨ HAI TUẦN 14 TN 6-7-2015
"Con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến, nó sẽ sống lại".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu đang nói, thì có một vị kỳ mục kia đến lạy Người mà thưa rằng: "Lạy Ngài, con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến đặt tay trên nó, thì nó sẽ sống lại". Chúa Giêsu chỗi dậy, và cùng với các môn đệ, đi theo ông ấy. Và này có người đàn bà bị bệnh loạn huyết đã mười hai năm, tiến lại đàng sau Người và chạm đến gấu áo Người. Vì bà nghĩ thầm rằng: Nếu tôi được chạm đến áo Người thôi, thì tôi sẽ được khỏi. Chúa Giêsu ngoảnh lại, trông thấy bà ta, liền phán rằng: "Này con, hãy vững lòng. Đức tin của con đã cứu thoát con". Và người đàn bà được khỏi bệnh.
Khi Chúa Giêsu đến nhà vị kỳ mục, và thấy những người thổi kèn và đám đông đang xôn xao, thì bảo rằng: "Các ngươi hãy lui ra, con bé không có chết đâu, nó ngủ đó thôi". Họ liền nhạo cười Người. Và khi đã xua đám đông ra ngoài, Người vào cầm tay đứa bé và nó liền chỗi dậy. Tin này đồn đi khắp cả miền ấy. Đó là lời Chúa.
--------------------------------
SUY NIEM LỜI CHÚA
PHỤC SINH: NIỀM AN ỦI LỚN LAO Người nói: “Lui ra! con bé có chết đâu, nó ngủ đấy!” Nhưng họ chế nhạo Người. (Mt 9,24)

Suy niệm: Có chứng kiến, cảm nghiệm nỗi mất mát, đau buồn khi người thân qua đời mới thấy được giá trị của niềm tin vào sự phục sinh của Đức Giê-su. Lúc ấy chỉ có niềm hy vọng vào sự sống lại của thân xác mới giúp chúng ta vượt qua được nỗi đau của thời khắc chia ly. Trong bài Tin Mừng, lúc đầu người ta chế nhạo Chúa Giê-su khi Người nói cô bé đang ngủ, nhưng sau đó đã phải đổi sang thái độ thán phục khi tận mắt chứng kiến Chúa cho em sống lại. Cũng vậy, niềm tin Phục Sinh của ta có thể bị người đời chê cười, nhưng lại là niềm an ủi lớn nhất giúp ta vơi đi nỗi đau mất người thân, không ngôn từ nào làm được điều này. Rồi cũng vì dựa trên niềm tin Phục Sinh ấy mà ta tiếp tục cầu nguyện cho người thân đã qua đời.
Mời Bạn: Trong thánh lễ an táng bạn thường được nghe lời bài hát: “Sự sống này chỉ thay đổi mà không mất đi... nhưng con tin rằng ngày mai trong Chúa chẳng có nỗi buồn, đẹp mãi niềm vui.” Niềm tin đó đang chờ bạn thể hiện trong những hoàn cảnh khó khăn, để mọi người nhìn thấy cũng sẽ thốt lên: “Quả thật, người này là Ki-tô hữu.”
Chia sẻ: Bạn và tôi đã không ít lần chứng kiến những người thân ra đi. Chính đó là lúc chúng ta được mời gọi sống một cách mãnh liệt niềm tin vào sự phục sinh. Bạn đừng để nỗi đau lấn át niềm hy vọng lớn lao mà không phải ai cũng có bạn nhé!
Cầu nguyện: Hát bài: “Sự sống thay đổi mà không mất đi.”

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

SỐNG LỜI CHÚA CHÚA NHẬT TUẦN 14 TN 5-7-2015 "Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương".

PHÚC ÂM: Mc 6, 1-6 CHÚA NHẬT TUẦN 14 TN 5-7-2015
"Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà và các môn đệ cùng theo Người. Đến ngày Sabbat, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính giả sửng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: "Bởi đâu ông này được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông này chẳng phải bác thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?" Và họ vấp phạm vì Người.
Chúa Giêsu liền bảo họ: "Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình". Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin. Người đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy. Đó là lời Chúa.
--------------------------------
SUY NIEM LỜI CHÚA
ẨN SỐ GIÊ-SU “Bởi đâu ông ta được như thế? Ông ta được khôn ngoan như vậy nghĩa là làm sao? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì?” (Mc 6,2)
Suy niệm: Những lời giảng dạy và việc làm của Chúa Giê-su đã gây ra cho những người đồng hương của Ngài nhiều thắc mắc không có lời giải đáp. Trước mắt họ, Ngài chỉ là “con bác thợ Giu-se,” mà sao Ngài nói năng khôn ngoan như vậy? Ngài cũng là bà con lối xóm với họ, giống hệt như những người bình thường khác, mà sao Ngài làm được những phép lạ như thế? Nhìn vào cuộc sống quá bình thường của Đức Giê-su tại quê nhà, người ta không thể chấp nhận được Ngài là Đấng Thiên Sai. Ngài quả là một ẩn số.
Mời Bạn: Dù bị hiểu lầm, bị chối bỏ, Chúa Giê-su vẫn muốn cứu chuộc chúng ta bằng cách chia sẻ thân phận con người với chúng ta trong mọi ngóc ngách đời thường và cả đến những cảnh ngộ bi đát nhất, như một con người bình thường nhất trong nhân loại. Nhờ đó mỗi hành vi của chúng ta đều trở nên có ý nghĩa có giá trị trước mặt Thiên Chúa nếu được kết hợp với Ngài, được làm trong Ngài, với Ngài. Để khám phá ẩn số Giê-su trong cuộc sống của bạn, của những người anh chị em bình thường bé mọn nhất, chúng ta cần đóng lại cặp mắt đầy thành kiến của mình và mở ra cặp mắt đơn sơ của trẻ thơ để nhìn thấy những ưu điểm của anh chị em mình.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa đã chấp nhận sống trọn kiếp con người để cứu độ chúng con. Xin cho con biết sống với Chúa, trong Chúa và cùng Chúa để mọi việc con làm trở nên có ý nghĩa và sinh ích lợi cho anh chị em con. Amen.

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

SỐNG LỜI CHÚA: THỨ HAI TUẦN 13 TN 29-6-2015 "Con là Đá, Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời".

                       "Hai Người Tiền Phong...."



PHÚC ÂM: Mt 16, 13-19 THỨ HAI TUẦN 13 TN 29-6-2015
"Con là Đá, Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt thành Cêsarêa Philipphê, và hỏi các môn đệ rằng: "Người ta bảo Con Người là ai?" Các ông thưa: "Người thì bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là Êlia, kẻ khác lại bảo là Giêrêmia hay một tiên tri nào đó". Chúa Giêsu nói với các ông: "Phần các con, các con bảo Thầy là ai?" Simon Phêrô thưa rằng: "Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống".
Chúa Giêsu trả lời rằng: "Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. Vậy Thầy bảo cho con biết: Con là Đá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được. Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời. Sự gì con cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc; và sự gì con cởi mở dưới đất, trên trời cũng cởi mở". Đó là lời Chúa.
--------------------------------
SUY NIEM LỜI CHÚA
HAI TRỤ CỘT CỦA HỘI THÁNH (Th. Phê-rô và Phao-lô, tông đồ ) Ông Si-mon Phê-rô thưa: “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.” (Mt 16,16)

Suy niệm: Mừng lễ hai thánh Phêrô và Phaolô trong năm Lời Chúa, chúng ta cùng suy nghĩ về vị trí của Lời Chúa trong đời sống hai vị thánh tông đồ trụ cột của Giáo Hội.

- Thánh Phêrô không đích thân viết sách Tin Mừng. Tuy vậy, những lời rao giảng của Ngài được Mác-cô viết lại thành cuốn Tin Mừng thứ nhất. Ngài lại còn để lại hai bức thư khuyên chúng ta “khao khát sữa tinh tuyền là Lời Chúa” (1Pr 2,1). Điều đó chứng tỏ ngài ghi nhớ kỹ những lời giảng dạy và việc làm của Thầy.
- Thánh Phaolô được ơn linh hứng để viết những bức thư, được liệt kê vào qui điển Tân Ước, đó chính là Lời Chúa vẫn được công bố trong các cử hành phụng vụ. Đọc sách Công vụ Tông đồ và các thư của ngài, ta thấy ngài gắn bó và nhiệt tâm rao giảng Lời Chúa như thế nào.
Mời Bạn: Để có thể Tân Phúc Âm hoá này, trước tiên chúng ta phải sống gắn bó với Lời Chúa qua việc đọc, suy niệm và thực hành Lời Chúa. Mong sao bạn không để lời mời gọi này trở thành tiếng kêu trong hoang địa. Mời bạn nhìn vào tấm gương của hai thánh tông đồ Phêrô và Phaolô, và cố gắng để cho Lời Chúa sinh hoa kết quả nơi bạn. Mỗi ngày thân xác ta cần tới ba bữa ăn để sống, bạn đã làm gì để linh hồn bạn được nuôi dưỡng đúng mức bằng Lời Hằng Sống?
Cầu nguyện: Lạy Chúa, cảm tạ Chúa đã ban cho chúng con Lời Hằng Sống. Xin cho chúng con biết ái mộ Lời Chúa, để Lời Chúa trở thành nguồn sức sống và nguồn vui cho chúng con. Amen.



TRUYỀN THÔNG ....


Đức Phanxicô thành lập Văn phòng Truyền thông

Đức Phanxicô thành lập Văn phòng Truyền thông

Sáng thứ bảy, 27-6 Đức Phanxicô đã ban hành Tự sắc để thành lập Văn phòng Truyền thông. Nhiều cơ quan khác nhau sẽ quy về cơ cấu mới này.

Suy niệm CN 13 TN. Lòng tin là chìa khoá vạn năng có thể mở được cửa vào các kho tàng.

Chìa khóa vạn năng. 

Lòng tin là chìa khoá vạn năng có thể mở được cửa vào các kho tàng.


Chìa khóa vạn năng
(Suy niệm Tin Mừng Mác-cô (5, 21-43) trích đọc vào Chúa Nhật 13 thường niên)

Có một ông vua rất đỗi giàu sang và vô cùng quảng đại. Nhà vua có một kho tàng đầy ắp những báu vật mọi người hằng mơ ước. Nhà vua tuyên bố với thần dân rằng bất cứ ai muốn lấy bất cứ thứ gì trong kho tàng vô tận của vua thì cứ lấy, miễn là phải dùng một loại chìa khoá rất đặc biệt mới mở được kho tàng. Chìa khoá ấy, vua cũng chỉ cho biết là đang nằm trong tầm tay mọi người. Tiếc thay, người ta không biết đó là chìa khoá thần kỳ và chưa mấy ai đem ra sử dụng.
Khi nghe tin nầy, nhiều người nao nức hỏi: Vị vua đại lượng đó là ai? Kho tàng nằm ở đâu? Chìa khoá nào mở được kho tàng, xin mau mau cho biết.

Đức vua đó chính là Thiên Chúa quyền năng. Kho tàng của Ngài là vô vàn phúc lộc không bao giờ vơi cạn. Chìa khoá để mở kho tàng ấy là lòng tin. Ai có lòng tin mạnh mẽ, người đó có thể mở được cửa kho tàng và chiếm lấy những gì mình muốn. Ai không  có lòng tin, thì đành bó tay và chẳng thu lượm được gì.
Hai sự kiện thánh sử Mác-cô thuật lại trong Tin Mừng hôm nay minh chứng cho chân lý nầy:

Trường hợp người phụ nữ bị bệnh băng huyết
Một người phụ nữ bị băng huyết đã mười hai năm, đã lắm phen tìm thầy chạy thuốc nhưng bệnh của bà vẫn vô phương cứu chữa. Nay gặp Chúa Giê-su, bà mừng như người sắp chết đuối vớ được tấm phao.
Vì luật cấm những người mang thứ bệnh nhơ uế như bà tiếp cận với người khác (Lv 15, 25) nên bà không dám công khai gặp Chúa Giê-su, chỉ len lén tiến lại phía sau lưng Ngài, tự nhủ lòng rằng: "Mình chỉ cần sờ được vào áo Ngài thôi là sẽ được cứu." Và điều nhiệm mầu đã xảy ra: bà vừa đụng vào áo Chúa Giê-su thì tức khắc huyết cầm lại và bà được chữa lành.
Chúa Giê-su biết có một năng lượng từ mình xuất ra nên quay lại tìm hiểu và khi người phụ nữ  thú nhận việc bà vừa làm, Chúa Giê-su bảo:  "Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh."
Chính Chúa Giê-su xác nhận lòng tin là chìa khoá thần kỳ mở ra cho người đàn bà kho tàng chứa đựng điều mà bà khao khát: được chữa lành chứng bệnh nan y.

Trường hợp ông trưởng hội đường
Ông trưởng hội đường đang cùng Chúa Giê-su tiến vội về nhà để nhờ Chúa cứu chữa đứa con gái đang hấp hối, thì người nhà của ông này chạy đến báo cho ông biết rằng con gái ông chết rồi, đừng phiền Chúa đến nhà làm gì mất công.
Nghe vậy, Chúa Giê-su động viên ông ta: "Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi." Tin là được. Thế rồi, nhờ lòng tin, con gái ông đã được cứu sống.
Một lần nữa, Tin Mừng chứng tỏ cho thấy lòng tin là chìa khoá đem lại ân sủng nhiệm mầu: đứa con gái thân yêu chết rồi nay được cứu sống!

Còn nhiều sự kiện khác được ghi lại trong Tin Mừng chứng tỏ cho thấy phải có lòng tin thì mới đạt được điều mong muốn và không có lòng tin thì chẳng được gì (Mt 13, 58). Lòng tin có thể chuyển núi dời non. Với lòng tin, người ta có thể làm được tất cả như lời Chúa Giê-su dạy: "Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải thôi, thì dù anh em có bảo núi nầy: “rời khỏi đây, qua bên kia!” nó cũng  sẽ chuyển qua, và sẽ chẳng có gì mà anh em không làm được" (xem thêm: Mt 17, 19-20; Mt 15, 28; Mt 21, 21-22).

Quả vậy, điểm lại những khuôn mặt đạt được thành công lớn lao trên thế giới, ta thấy rằng nguyên nhân chính giúp họ thành đạt là nhờ mạnh tin. Vững tin rằng mình sẽ làm được thì sẽ được như ý.
Như thế, lòng tin là bí quyết để thành công trên đường đời, và cũng là chìa khoá mở vào kho tàng ân sủng của Thiên Chúa.

Lạy Chúa, lòng tin của chúng con còn yếu kém nên chẳng thu hoạch được gì. Xin ban thêm lòng tin để chúng con có thể mở được kho tàng ân sủng của Chúa.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Suy niệm Lời Chúa hằng ngày tuần XIII thường niên

Ta cần cầu nguyện xin Chúa mở mắt những người có trách nhiệm trên thế giới, để họ tìm ra những giải pháp đúng đắn và nhân bản cho biết bao xung đột
SUY NIỆM LỜI CHÚA HẰNG NGÀY

Thứ Hai tuần XIII Tn

Lễ Trọng Kính Thánh Phêrô và Thánh Phaolô Tông Đồ 

Để hiểu được tác động và toàn bộ vẻ đẹp của bài tường thật tin mừng, cần phải biết bối cảnh địa lý của nó. Vùng Xêdarê Philiphê trải dọc theo chân núi Ermon. Một trong những hang động được dành cho thần Pan và các trinh nữ [theo thần thoại Hy-lạp, Pan là vị thần, yêu thích cả phái nữ và phái nam. Khi không thành công trong việc đeo đuổi đối tượng đam mê của mình, Pan sẽ buông thả theo những trò dâm dật]. Trên đỉnh núi đá, Hêrôđê đã cho xây một đền thờ để kính Hoàng Đế Xêdarê Augustô, sau đó Philíphê, con trai ông, đã mở rộng thêm và đặt tên là Xêdarê. Tôn thờ một ngẫu thần hay một con người, đối với dân Do thái, được xem là một việc làm ma quỷ, cho nên hang động đó cũng được xem như là cửa dẫn vào vương quốc Satan: hoả ngục. Người ta mong đợi, một ngày nào đó, các vực thẳm âm phủ sẽ làm rung chuyển núi đá và sẽ nuốt chững ngôi đền phạm thánh đó.
Chính tại nơi đáng sợ ấy lại diễn ra cuộc đối thoại giữa Đức Giêsu, Con Thiên Chúa hằng sống và Simon, con ông Giona. Đức Giêsu nói đến một đá tảng khác, trên đó Ngài sẽ xây một đền thờ khác, Hội Thánh của Thiên Chúa. Không một quyền lực hỏa ngục nào có thể thắng nó được. Simon, trong cương vị người có trách nhiệm bảo vệ, đã nhận lãnh chìa khóa, và như thế có quyền cầm buộc cũng như tháo cởi, nghĩa là quyền dạy dỗ và quản trị Hội Thánh. Nhờ đó, Simon trở thành đá tảng hữu hình, bảo đảm trật tự, đoàn kết và sức mạnh của Hội Thánh. Satan và tử thần không thể thắng được Hội Thánh, bởi lẽ chính Đức Kitô sống và hoạt động trong Hội Thánh. Mỗi vị Giáo Hoàng là Phêrô cho thời đại của mình.

Thứ Ba tuần XIII Tn
Cùng thuyền với Chúa 

Các bài đọc hôm nay cho chúng ta hai bài học bổ túc cho nhau. Một đàng chúng ta được mời gọi chiêm ngắm việc Thiên Chúa ân cần cứu ông Lót, để cứu ông thoát khỏi những tai ương chụp xuống Sôđôma và Gômôra; đàng khác, trong tin mừng, chúng ta lại nghe Đức Giêsu khuyên giữ vững đức tin khi hiểm nguy ập tới.

Sự ân cần của Thiên Chúa cứu ông Lót thật ấn tượng, và đoạn văn nhấn mạnh: ‘Các thiên thần giục ông Lót rằng: Đứng lên! Đưa vợ và hai con gái ông ở đây đi đi, kẻo ông phải chết lây khi thành bị phạt’. Lót không vội vã, chần chừ, muốn ở lại nhà mình, bầu khí quen thuộc, muốn chờ xem nguy hiểm có thực sự xảy ra ngay không; nhưng các thiên thần đã nắm lấy tay ông, đưa ông ra để bên ngoài thành. Và còn căn dặn ông: ‘Ông hãy trốn đi để cứu mạng sống mình! Đừng ngoái lại đằng sau, đừng dừng lại bất cứ chỗ nào trong cả vùng. Hãy trốn lên núi kẻo bị chết lây’. Lót một lần nữa lại chần chừ, nại cớ rằng tai ương sẽ đuổi kịp ông.

Thiên Chúa mau mắn cứu chúng ta. Còn chúng ta thường thì thinh lặng, uể oải, chẳng chút quan tâm đến những nguy hiểm; chúng ta muốn ở lại trong những thói quen, bám vào của cải, vào những tình huống thường ngày của cuộc sống. Thiên Chúa mời gọi chúng ta hãy đi theo con đường chắc chắn, lương thiện, còn chúng ta lại thích những con đường mòn tăm tối, nước đôi, chúng ta không muốn từ bỏ cách quyết liệt những tình trạng nguy hiểm. Thiên Chúa luôn nhẫn nại. Phúc cho chúng ta có được Người Cha ân cần như thế, Đấng biết những hiểm nguy rõ hơn chúng ta và kêu gọi chúng ta lắng nghe Ngài, và đi theo Ngài để tìm được sự sống viên mãn.

Trong bài tin mừng, tình cảnh khác hơn. Các Tông Đồ đang lênh đênh trên biển, trên thuyền cùng với Đức Giêsu. ‘Bỗng nhiên biển động mạnh’. Đối với người trên thuyền khi giông bão ập đến, không có lựa chọn nào khác là: phải đối mặt với nguy hiểm, không thể trốn chạy được. Lời cầu xin. Các Tông đồ chạy đến kêu cầu Chúa Giêsu, (đang ngủ) và đánh thức Ngài: ‘Lạy Thầy, xin cứu chúng con, chúng con chết mất!’. Chúa Giêsu chỗi dậy ngăm đe gió và biển. Biển liền lặng như tờ.

Ngài quở trách các tông đồ. Lời cầu xin của các ông không xuất phát từ lòng tin mạnh mẽ nhưng chỉ vì sợ hãi. ‘Sao nhát thế? Hỡi những kẻ kém lòng tin’! Cùng đồng thuyền với Đức Giêsu, chúng ta không có gì phải sợ hãi. Điều quan trọng là có Chúa Giêsu trong thuyền cuộc đời mình, dù hình như Ngài đang ngủ, chúng ta chắc chắn được bảo vệ. Điều đó không có ý muốn nói là chúng ta sẽ có cuộc sống an bình, khỏi mọi đau khổ, mọi thử thách; nhưng chỉ muốn nói rằng chúng ta bảo đảm được Chúa trợ giúp và đạt đến chiến thắng.

Thánh Phaolô trong thư gởi tín hữu Roma đã viết với giọng thách thức: ‘Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo?...Nhưng trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta’ (Rm 8,35-37). Nếu chúng ta ở với Đức Kitô, chúng ta sẽ là người chiến thắng. Do đó chúng ta có tinh thần của người chiến thắng; không nhượng bộ sự sợ hãi, nhưng tin tưởng chạy đến Chúa trong cơn nguy hiểm, trong mọi thử thách, trong nỗi gian truân. Van xin tình yêu của Ngài tặng ban cho ta sự giải cứu khỏi cảnh khó khăn, bởi vì luôn luôn trong tình yêu của Ngài có ơn giải cứu. Nếu chúng ta biết lo lắng để lưu lại trong tình yêu của Đức Kitô, chúng ta có thể luôn bảo đảm là những kẻ chiến thắng.

Cả hai bài đọc đưa đến kết luận: điều thiết yếu là kết hiệp với Thiên Chúa trong tình yêu, một kết hiệp giả thiết phải từ bỏ bao nhiêu điều phụ thuộc. Chỉ những ai biết từ bỏ những điều phụ thuộc mới có thể được cứu, mới có thể đạt đến chiến thắng: ‘Chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta’. Thánh Phaolô nói: ‘Tôi tin chắc rằng: cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta’.


Thứ Tư Tuần XIII Tn
Đôi mắt nhận ra ơn cứu độ

Thật cảm động câu chuyện của Agar thất thểu trong sa mạc, cùng với đứa con thơ sắp chết khát. ‘Sao cho tôi đừng nhìn thấy đứa bé chết’. Agar không nghĩ đến việc cầu nguyện, nhưng Thiên Chúa sắp đặt kế hoạch cho đứa bé ‘và từ trời sứ thần Thiên Chúa gọi Agar và nói: ‘Sao thế Agar? Đừng sợ…Đứng lên! Đỡ đứa trẻ dậy và ôm nó trong tay…’ Hoàn cảnh lúc đó theo con người thì hoàn toàn thất vọng, nhưng Thiên Chúa trung tín, đã ra tay can thiệp. Những lời của Thiên Chúa: ‘Thiên Chúa mở mắt cho nàng, và nàng thấy một giếng nước’. Đã có sẵn giếng nước nhưng sự thất vọng quá lớn làm mờ mắt nàng: can thiệp của Thiên Chúa làm cho nàng thấy sự cứu thoát.

Ta cần luôn xin Chúa mở mắt cho ta nhìn thấy, cầu xin Chúa trong kinh nguyện. Nếu Thiên Chúa ban cho ta ánh sáng của Ngài, ta có thể nhìn mọi sự trong thực trạng của chúng và tìm ra những giải pháp tích cực trong sự rối rắm không chắc chắn.

Ta cần cầu nguyện xin Chúa mở mắt những người có trách nhiệm trên thế giới, để họ tìm ra những giải pháp đúng đắn và nhân bản cho biết bao xung đột, bất công, để họ biết đề nghị những luật lệ công bình xứng đáng với phẩm giá mỗi người. Cầu nguyện để những người mù quáng do tính ích kỷ hoặc do sự chản nản, cuối cùng mở mắt nhìn ra con đường cứu thoát chân thật. Chúng ta ở bên Đấng cứu thoát nhưng chúng ta lại không thấy Ngài. Trái lại, chúng ta thường làm như dân thành Gađara đã làm sau khi thấy hai người bị quỷ ám được chữa lành: ‘Bấy giờ cả thành ra đón Đức Giêsu, và khi gặp Người, họ xin Người rời khỏi vùng đất của họ’. Họ đã nhìn thấy Người, nhưng với những đôi mắt trần tục, mù quáng vì ích kỷ. Họ không nhận ra Người là đấng cứu thoát quyền năng trên ma quỷ, nhưng chỉ là người gây ra sự thiệt hại đàn heo và họ không biết rằng họ đang tự tách mình xa khỏi ơn cứu độ.

Thứ năm Tuần XIII Tn
Thiên Chúa sẽ liệu 

Chúng ta đang có trước mặt trang sách súc tích nhất về hy tế của Abraham. Thiên Chúa đòi ông một điều ‘khủng khiếp’: ‘Hãy đem con của ngươi, đứa con một yêu dấu của ngươi là Isaac, hãy đi…mà dâng nó làm lễ toàn thiêu’. Abraham không chối từ, không giữ cho mình đứa con yêu. Ông đã hiểu ý nghĩa đích thực của hy tế, ông biết đó là hành vi kết hiệp với Thên Chúa, đó là hành vi của Thiên Chúa hơn là của con người, vì chỉ duy mình Thiên Chúa mới có thể thánh hóa và điều gì được dâng hiến làm hy lễ thì được thánh hóa. Ông ra đi. Không hiểu cũng không biết Thiên Chúa sẽ hành động như thế nào, nhưng một mực tin tưởng vào Ngài, ông tiến bước trong đức tin, như thánh Phaolô viết, vì ‘Ông nghĩ rằng Thiên Chúa có quyền năng cho người chết chỗi dậy’ (Dt 11,19). Một hy sinh luôn là một sự sống lại, bởi vì đó là hành động của Thiên Chúa; nếu đó là hành động của con người, thì sẽ chỉ đưa đến hủy diệt, nhưng không, đó lại là hành động của Thiên Chúa.
Thật tuyệt đẹp cuộc đối thoại giữa Abraham và Isaac trong trình thuật sách Sáng Thế chương 22. ‘Isaac thưa với cha là ông Abraham: Cha! Ông Abraham đáp: Cha đây con! Cậu nói: Có lửa, có củi đây, còn chiên để làm lễ toàn thiêu đâu?’. Chuyện kể cho biết con chiên chính là Isaac, nhưng cậu ta không biết nên mới hỏi như thế. Abraham đáp: ‘Chiên làm lễ toàn thiêu, chính Thiên Chúa sẽ liệu con ạ!’ Không phải là cách tránh né câu hỏi: quả thực chính ông cũng chẳng biết lấy đâu ra chiên. Ông làm điều ông nghĩ mình phải làm để thi hành mệnh lệnh Thiên Chúa, nhưng ông trực giác có điều gì đó sẽ xảy ra, rằng Thiên Chúa sẽ lo liệu tế vật làm lễ toàn thiêu. Và lòng tin của Abraham đã được khen thưởng. Giây phút cuối cùng, Thiên Chúa can thiệp: ‘Abraham! Abraham!...Đừng giơ tay hại đứa trẻ…Bây giờ ta biết ngươi là kẻ kính sợ Thiên Chúa, đối với Ta, con của ngươi, con một của ngươi, ngươi cũng chẳng tiếc’. Isaac không bị sát tế nhưng thay vào đó là con cừu đực bị mắc sừng trong bụi cây. ‘Sứ thần của Đức Chúa từ trời gọi Abraham một lần nữa và nói: bởi vì ngươi đã làm điều đó…nên Ta sẽ thi ân giáng phúc cho ngươi…Mọi dân tộc trên mặt đất sẽ cầu chúc cho nhau được chúc phúc như dòng dõi ngươi, chính bởi vì ngươi đã vâng lời Ta’.
Ngày nay chúng ta biết rằng trang thánh kinh này là lời sấm ngôn về hy tế của Đức Giêsu, là con chiên mà Thiên Chúa tiên liệu làm lễ toàn thiêu. Con chiên không phải là Isaac, cũng chẳng phải con cừu đực, mà là Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian như Tin Mừng nói đến. Isaac vác củi dùng để đốt lễ toàn thiêu, chính là hình ảnh của Đức Giêsu, vác cây thập giá, lên đồi Calvariô, tự hiến chính mình. Thánh Phaolô viết: Thiên Chúa đã không dung tha chính Con mình, nhưng đã trao nộp vì tất cả chúng ta. Hy tế duy nhất đẹp lòng Chúa Cha là hy tế của Đức Giêsu, là ân ban cao cả nhất của Chúa Cha cho con người. Chúng ta cần phải tháp nhập vào hy tế này, để tăng triển trong sự kết hiệp với Thiên Chúa. Chúng ta hãy cầu xin cho chúng ta được ơn hiểu thấu ý nghĩa đích thực của hy tế cuộc đời chúng ta và nhận ra, với cùng một niềm tin phó thác như Abraham, rằng Thiên Chúa sẽ thực hiện: ‘Trên núi Đức Chúa sẽ liệu’. Chúng ta hiến dâng, Thiên Chúa thánh hóa. Khi Thiên Chúa mời gọi chúng ta hy sinh, thông thường chúng ta không hiểu hết ý nghĩa, và ta cảm thấy hình như không có lối thoát. Chính lúc đó lại là lúc của lòng phó thác cao độ: ‘Thiên Chúa sẽ lo liệu’. Ngài đã lo liệu con chiên để làm lễ toàn thiêu và Ngài thực hiện nơi chúng ta hy tế theo cách thức riêng của Ngài, luôn luôn tích cực và ích lợi.

Thứ sáu Tuần XIII Tn
Thánh Tôma Tông Đồ 
Hôm nay lễ thánh Tôma. Tin mừng trình bày cho chúng ta cuộc gặp gỡ của Đức Giêsu với vị Tông đồ muốn thấy mới tin. Nên nhiều người gọi kẻ cứng lòng tin là Tôma. Thực ra sứ điệp tin mừng hôm nay thật khác hẳn. Rất sâu xa và rất hiện thực.
Ga 20,24-25: Nghi ngờ của Tôma. Tôma, một trong nhóm Mười Hai, không có mặt khi Đức Giêsu hiện ra cho các môn đệ tuần lễ đầu tiên. Ông không tin vào lời chứng của các người khác nói lại: ‘Chúng tôi đã được thấy Chúa’. Ông đặt điều kiện: ‘Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin’. Không! Ông muốn nhìn thấy những thương tích trên bàn tay, bàn chân và cạnh sườn! Ông không tin vào Đức Giêsu vinh quang, tách rời khỏi Đức Giêsu đau khổ trên thập giá. Khi thánh Gioan viết tin mừng, vào cuối thế kỷ thứ nhất, có nhiều người cũng không chấp nhận Con Thiên Chúa trong bản tính con người (2 Ga 7; 1Ga 4,2-3). Đó là những người theo ngộ đạo thuyết, họ khinh chê thân xác vật chất. Thánh Gioan trình bày bận tâm của Tôma để chỉ trích những kẻ theo ngộ đạo thuyết: ‘thấy mới tin’. Sự nghi ngờ của Tôma cũng khơi lên cho thấy sự khó khăn tin vào sự phục sinh!
Ga 20,26-27: Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin. Trình thuật kể lại: ‘Tám ngày sau’ khi cộng đoàn họp nhau, họ đã trải nghiệm cách sâu xa sự hiện diện của Đấng phục sinh ở giữa họ. Các cửa đóng kín không ngăn được sự hiện diện của Đức Giêsu giữa những kẻ tin vào Ngài. Ngày nay cũng thế. Khi chúng ta họp nhau, dù cửa có đóng kín, Đức Giêsu cũng hiện diện giữa chúng ta. Cho đến nay và mãi mãi, lời đầu tiên của Đức Giêsu vẫn là: ‘Bình an cho anh em’. Điều ấn tượng là lòng nhân lành của Đức Giêsu. Ngài không chỉ trích, cũng không xét sự cứng lòng của Tôma, nhưng chấp nhận sự thách thức: ‘Tôma, đặt ngón tay vào đây và xem tay Thầy!’ Đức Giêsu chứng thực xác tín của Tôma và của cộng đoàn, nghĩa là, Đấng phục sinh vinh quang cũng chính là Đấng đã bị đóng đinh. Chính là Đức Giêsu đã sống trên trần gian và trên thân xác Ngài vẫn còn thương tích của cuộc khổ nạn. Những thương tích ấy vẫn còn thấy nơi những nỗi đau, nơi những đói khổ, những vết tích của tra tấn, của sự bất công của con người ngày hôm nay. Và Đức Giêsu hiện ra giữa chúng ta nơi những con người phản kháng, tranh đấu cho sự sống, không để mình bị đè bẹp. Tôma tin vào chính Đức Kitô ấy và cả chúng ta nữa ngày nay nữa!
Ga 20,28-29: Phúc thay những người không thấy mà tin. Cùng với Tôma chúng ta tuyên xưng: Lạy Chúa của con, Lạy Thiên Chúa của con! Ân ban của Tôma là thái độ lý tưởng của đức tin. Và Đức Giêsu kết thúc sứ điệp: ‘Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc cho những người không thấy mà tin!’ Đức Giêsu tuyên bố phúc cho chúng ta vì đang sống trong cùng cảnh ngộ: không thấy, nhưng chúng ta tin Đức Giêsu đang ở giữa chúng ta, chính là Đấng đã chết trên thập giá!
Từ Đức Giêsu bị đóng đinh và sống lại, chúng ta nhận được cùng một mệnh lệnh như Ngài đã nhận từ Chúa Cha: ‘Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con’. Trong lần hiện ra thứ hai này, Đức Giêsu cũng lập lại: ‘Bình an cho các con’. Xây dựng bình an là thành phần của sứ vụ. Bình an mang ý nghĩa bao quát hơn là việc vắng bóng chiến tranh. Nghĩa là xây dựng một chung sống hòa hợp trong đó mọi người có được tất cả những gì thiết yếu để sống, sống chung trong hạnh phúc và bình an. Đó là sứ vụ của Đức Giêsu và cũng là sứ vụ của mỗi người chúng ta.

Thứ bảy Tuần XIII Tn
Thiên Chúa hào phóng 
Bài tin mừng tường thuật việc các môn đệ của Gioan khó chịu vì thấy các môn đệ của Đức Giêsu không ăn chay; còn chúng ta, có lẽ cũng lấy làm khó chịu khi nghe bài đọc 1 thuật lại việc bà Rêbecca đánh lừa Isaac làm thiệt hại cho đứa con cả. Cả hai bài đọc có chung một giáo huấn: chúng ta cần bỏ đi cách suy nghĩ của chúng ta để hiểu rằng ơn của Thiên Chúa là điều hoàn toàn mới mẽ, nhưng không, gây kinh ngạc. Một bài học mà Đức Giêsu lập đi lập lại nhiều lần. Đối với ân sủng của Thiên Chúa, con người không có quyền đặt ra những quy luật. Thiên Chúa tự do, quảng đại, và chúng ta cần đón nhận lòng quảng đại vô cùng của Ngài, vượt quá sự chờ đợi của con người. Đúng vậy, ‘Ngài lật đổ người quyền thế khỏi ngai vàng và nâng cao những người phận nhỏ. Ngài ban cho kẻ đói khát dư đầy ân phúc và để người giàu có trở về tay không’: ai nghĩ mình có quyền trên ân sủng của Thiên Chúa, người ấy sẽ không nhận được, trong khi đó chỉ dành cho người không bám víu vào bất cứ quyền thế nào. Cần loại bỏ đi những phạm trù suy tư của chúng ta về công nghiệp, quyền lợi, để mở lòng ra cách đơn sơ và khiêm tốn cho điều lạ lùng của ân sủng. Là việc chúng ta cần khởi động mỗi ngày, bởi vì chúng ta luôn cắm rễ sâu vào lối lý luận chật hẹp của tâm trí chúng ta: chúng ta sống trung thành, nên chúng ta đáng hưởng ân sủng, Thiên Chúa phải ban cho ta điều này điều kia. Trái lại, Thiên Chúa không hề bị giam hãm trong lối lý luận của con người. Những người thợ làm giờ cuối cùng, trong dụ ngôn của Đức Giêsu, được trả lương truớc tiên và trả cùng một mức lương như những người đã chịu đựng nắng nôi khó nhọc suốt cả ngày. Là một xì-căng-đan. Nhưng ông chủ vườn nho vẫn bình tỉnh: ‘Lẽ nào tôi không được làm điều tôi thích sao’? Hãy tập làm quen với lối hành động của Thiên Chúa và chúng ta sẽ hài lòng vì sự hào phóng của Ngài, Đấng ban tặng dư tràn cho những ai chẳng có công trạng gì, cho người tội lỗi, Đấng yêu thích những kẻ bé mọn. Những kẻ quyền thế phải sống khiêm tốn: khi đó họ cũng sẽ được nhận lãnh dư tràn, không phải do công trạng của họ, nhưng do họ tự đặt mình vào địa vị của những người bé mọn. Bài học quan trọng mà ngay cả thánh Phaolô cũng nói đến khi viết rằng Thiên Chúa tự do khi thi ân: Ngài đã yêu Giacób và ghét Esau; Ngài đã chọn điều không không, những kẻ nghèo, những người yếu đuối và ban cho họ sức mạnh, ân sủng, tình yêu của Ngài.
Chúng ta phải vui mừng và nhảy mừng trong tự do, không nên khép mình trong sự nhỏ nhen của tính toán nhân loại. Như thế chúng ta làm chứng cho niềm vui của những con cái Thiên Chúa, vì lòng quảng đại vô cùng của Chúa Cha trên trời.
Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê
Tác giả bài viết: Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê

SỐNG LỜI CHÚA: Thứ bảy Tuần XII Tn Khách đến, Đức Kitô đến

Thứ bảy Tuần XII Tn
Khách đến, Đức Kitô đến 

Bài đọc 1 phụng vụ trình bày cho ta hôm nay là một bài học về lòng hiếu khách và nêu rõ Thiên Chúa chứng nhận giá trị.

Abraham, ‘vào lúc nóng nực nhất trong ngày’ ngồi nghỉ nơi cửa lều. Chắc chắn ông không muốn bị quấy rầy. Sách thánh nói: vừa thấy ba người khách đến gần ông một cách lạ lùng, ông chạy ra đón họ, sụp xuống đất lạy… và xin họ dừng chân nơi nhà ông và mời các vị một ít bánh. Đối với ông thật là một vinh hạnh được đón tiếp các vị khách mà ông chưa hề gặp lần nào, và ông bảo bà Sara lo chuẩn bị cho họ một bữa ăn thịnh soạn. Quả là một lòng hiếu khách đáng quý: dễ mến, nhã nhặn và quảng đại. Tường thuật nói rằng chính Chúa mà Abraham đón nhận và tiếp đãi và trước khi rời nhà ông, Ngài đã hứa cho ông một con trai, ngược lại mọi suy tư của con người. Nhưng ‘nào có điều gì kỳ diệu vượt sức Thiên Chúa’ đâu?

Lòng hiếu khách, giá trị đặc biệt của người phương đông, nơi Abraham đã mặc lấy một tính cách tôn giáo và trở thành, trong Tân Ước, một giá trị kitô, mà Đức Giêsu hứa khen thưởng: ‘Ai tiếp đón người công chính sẽ được phần thưởng của người công chính’.

Tác giả thư do thái khuyến khích các tín hữu: ‘Anh em đừng quên tỏ lòng hiếu khách, vì nhờ vậy có những người đã được tiếp đón các thiên thần mà không biết’ (Dt 13,2). Và thánh Benêdictô đã ghi trong luật dòng ngài: Khách đến, Đức Kitô đến (Hospes venit, Christus venit).

Đón tiếp người khác cho ta cơ hội đón tiếp chính Đức Kitô. Như thế là cuộc đón tiếp long trọng nhất: đón tiếp Đức Giêsu, như chính Ngài muốn được đón tiếp. Matta đã chuẩn bị nhiều việc để đón Ngài, nhưng chính Maria đã tiếp Ngài như Ngài muốn: bà ngồi dưới chân Chúa mà nghe lời Ngài.

Đức Giêsu cũng muốn được tiếp đón một cách ‘sâu xa’ hơn: bằng cách đón nhận trong thân xác của ta những đau khổ của Ngài, vì lợi ích của giáo hội Ngài, để hoàn tất công trình cứu độ của Ngài, như thánh Phaolô viết cho tín hữu Côlossê.

Cầu xin cho chúng ta được ơn sẵn sàng tiếp đón Chúa như ngài muốn, với cả lòng tri ân và khiêm nhường. Lúc đó Ngài sẽ ăn tối với ta và ta với Ngài.

 
Tác giả bài viết: Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê