Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2019

Cuộc đời bất hạnh của chị em sinh 5 nổi tiếng thế giới


Cuộc đời bất hạnh của chị em sinh 5 nổi tiếng thế giới

bởi anle20
Là cặp sinh 5 đầu tiên trên thế giới sống được đến khi trưởng thành, 5 chị em nhà Dionne bị coi là những sinh vật lạ và sống cuộc đời bất hạnh.
Cuộc đời bất hạnh của chị em sinh 5 nổi tiếng thế giới
5 cô bé sinh năm nhà Dionne.
Đó là cái sân chơi giống như bao sân chơi khác, nếu bạn bỏ qua hàng rào dây thép gai và những tấm biển kỳ quái:
‘Làm ơn giữ im lặng’
Không chụp ảnh bọn trẻ’
Những đứa trẻ được nhắc đến trong tấm biển là chị em sinh năm nhà Dionne (ở Ontario, Canada) nổi tiếng thế giới thời điểm đó. Họ là cặp sinh năm đầu tiên trên thế giới có thể sống sót qua những năm đầu đời.
4 lần một ngày, 5 bé gái lại lạch bạch kéo nhau vào chiếc sân chơi này để chơi trò xúc cát hoặc đùa nghịch ở bể bơi trong khi hàng ngàn cặp mắt đang dán vào chúng.
Sự sinh ra của 5 cô bé được so sánh với sự xuất hiện của ban nhạc The Beatles ở Mỹ 30 năm sau. Sân chơi ‘trưng bày’ 5 chị em được mở cửa cho công chúng vào năm 1936.
Họ gọi nơi này là ‘quint-mania’ - một địa danh phải mất vé vào cổng. Chỉ trong khoảng vài năm, ước tính đã có khoảng 3 triệu khách tới thăm nơi này. Bác sĩ riêng của 5 chị em còn gọi họ là kỳ quan thứ 8 của thế giới.
‘Cảm ơn Chúa đã cho tôi sống tới ngày hôm nay để chứng kiến điều này’ - một người phụ nữ tới từ Maryland (Mỹ) đã chia sẻ với phóng viên như vậy vào năm 1936.
‘Chúng tôi đã lái xe 590 dặm để thấy điều này. Nhưng nó thật đáng công sức’ - người phụ nữ lớn tuổi nói thêm.
5 chị em nhà Dionne gồm: Yvonne, Annette, Cécile, Émilie và Marie được chính quyền Ontario tiếp quản quyền giám hộ nhằm giúp họ tránh bị lạm dụng. Nhưng chính quyền tiếp tục khai thác đám trẻ bằng cách đưa chúng vào một 'sở thú' dành cho con người.
Tuy nhiên, thời gian chúng bị giam lỏng trong ‘nhà tù’ của chính quyền vẫn là quãng thời gian ‘hạnh phúc nhất, ít phức tạp nhất trong cuộc đời chúng tôi’.
Cuộc đời bất hạnh của chị em sinh 5 nổi tiếng thế giới
Bà Elzire Dionne - mẹ của 5 bé gái
Trước khi 5 đứa trẻ được sinh ra, gia đình Dionne rất túng quẫn. Oliva Dionne nuôi cả gia đình 8 người bằng công việc chuyên chở sỏi đá với số tiền công 4 đô la/ ngày trong suốt cuộc Đại Khủng hoảng.
Ngày 28/5/1934, vợ ông – Elzire có dấu hiệu chuyển dạ sớm 2 tháng. Trước khi bác sĩ đến, bà đã sinh ra đứa trẻ đầu tiên chỉ nặng 1,35kg. Đầu cô bé chỉ to bằng một quả cam, toàn bộ cơ thể có thể nằm gọn trong lòng bàn tay một người lớn. Cô bé gần như không thở được.
Đứa thứ 2 còn nhỏ hơn đứa đầu tiên. Rồi cứ thế, đứa trẻ thứ 5 ra đời, càng lúc càng nhỏ hơn.
Marie - đứa cuối cùng chào đời - chỉ nặng khoảng 1kg. Tổng thể, cả 5 đứa nặng gần 6kg.
‘Tôi sẽ làm gì với tất cả chúng đây?’ - bà Elzire la lên khi nhìn thấy các con mình.
Sống sót có vẻ là một thứ xa xỉ với 5 đứa trẻ lúc ấy, vì cặp sinh năm duy nhất trên thế giới trước đó đã qua đời chỉ trong 55 ngày sau khi sinh ra ở Lisbon, Bồ Đào Nha vào năm 1866.
Bọn trẻ không chỉ có vấn đề nghiêm trọng về hô hấp mà điều kiện trong trang trại nơi chúng sinh ra còn vô cùng thiếu thốn - không có điện, lò sưởi hay điện thoại. Hình dáng của 5 đứa trẻ được miêu tả trông giống như nửa người nửa nhện với những cái chân như que củi.
Một bác sĩ địa phương là Allan Roy Dafoe - người có mặt lúc bọn trẻ được sinh ra - đã thuê các y tá làm nhiệm vụ khó khăn không tưởng là giữ cho bọn trẻ còn sống bằng cách khử trùng trang trại, thay tã, giữ ấm bằng một chai nước nóng xoay tròn và cho chúng ăn 2 giờ một lần bằng cách nhỏ giọt sữa.
Cuộc đời bất hạnh của chị em sinh 5 nổi tiếng thế giới
Bác sĩ Allan Roy Dafoe - người có nhiều ảnh hưởng tới cuộc đời 5 cô bé.
Bà mẹ Elzire lúc này đang hồi phục sau sinh, được chuyển đến một phòng riêng. Gia đình đã cắt một ô cửa sổ trên tường để bà có thể quan sát các con từ giường của mình.
Trong khi đó, thế giới ngoài kia bắt đầu xáo động. Đám phóng viên kéo về thị trấn nhỏ. Họ cắm trại bên ngoài trang trại để theo dõi từng động tĩnh của 5 đứa trẻ.
Khách du lịch lũ lượt kéo đến, làm tắc nghẽn con đường một chiều. Hàng xóm nhà Dionne nhân cơ hội này dựng những quầy hàng bán xúc xích. Ngay cả ông bố Oliva sau đó cũng dựng một quầy hàng bán bút tích của mình.
Một cặp đôi người Mỹ đề nghị trả hàng ngàn đô la cho chiếc giường mà các em bé được sinh ra. Một người thậm chí còn cố đột nhập vào ngôi nhà. Sự điên cuồng của dư luận còn được đặt tên là ‘bệnh sinh năm’.
Cuối cùng, một nhà triển lãm ở Hội chợ Thế giới Chicago đã thuyết phục Oliva ký hợp đồng đưa các con của mình ra trưng bày. Đổi lại, họ sẽ trả toàn bộ chi phí y tế, nhà ở, ăn uống cộng thêm 250 đô la/ tuần ngoài khoản hỗ trợ thêm từ tiền vé.
Nghèo khó và tuyệt vọng, ông đồng ý ký hợp đồng trao quyền nuôi dưỡng 5 con gái cho Hội Chữ thập đỏ - cơ quan hứa sẽ bảo vệ chúng trước mọi sự lạm dụng.
Hội Chữ thập đỏ cũng xây cho 5 bé gái một chỗ ở an toàn và đảm bảo vệ sinh. Công chúng quyên góp mọi thứ, từ gỗ xẻ cho tới quần áo cho các bé gái.
Bác sĩ Dafoe đã thiết kế bệnh viện như một ốc đảo tí hon. Mỗi món đồ nội thất đều được thiết kế nhỏ tương ứng với kích thước của 5 đứa trẻ.
Cuộc đời bất hạnh của chị em sinh 5 nổi tiếng thế giới
Bà Elzire được tặng hoa nhân 'Ngày của mẹ'
‘Chúng tôi có mọi thứ mà chúng tôi muốn, mọi thứ trong giới hạn hiểu biết và trí tưởng tượng của chúng tôi’ – các chị em nhà Dionne viết trong cuốn hồi ký năm 1965 có tên ‘We Were Five’.
‘Trong ngôi nhà của 5 đứa, chúng tôi được đối xử như những nàng công chúa. Chúng tôi là nguyên nhân và là trung tâm của mọi hoạt động’.
Trong khi đó, bố mẹ họ là bà Elzire và ông Oliva cảm thấy mình chưa bao giờ được chào đón. Các y tá theo dõi mọi hành động của họ. Họ không được phép ở một mình với các con. Các bé gái được dạy tiếng Anh, trong khi bố mẹ chúng nói tiếng Pháp.
Sự chia cắt với bố mẹ trở thành chính thức vào năm 1935 khi các bé gái được bảo hộ bởi chính quyền Ontario. Điều này có nghĩa là chúng sẽ thuộc sở hữu của chính quyền cho tới năm 18 tuổi.
Hội Chữ thập đỏ lập một quỹ cho các bé gái. Các tờ báo chi hàng ngàn đô la vào quỹ để nhận được những bức ảnh của họ. Các công ty trả tiền để được phép in hình ảnh của họ trên các gói hàng của mình. Lương của bác sĩ Dafoe và các nhân viên trong bệnh viện đều được trả bằng tiền từ đây.
Bây giờ, 5 chị em đã nằm dưới sự giám hộ của chính phủ và bác sĩ Dafoe hoàn toàn có thể thực hiện thử nghiệm của mình. Mục tiêu của ông là tạo ra một tiêu chuẩn vàng về chăm sóc trẻ em. Trong đó, thói quen sẽ là ‘vua’.
Buổi sáng của bọn trẻ bắt đầu vào lúc 6 giờ 30 phút, tráng miệng bằng nước cam và dầu gan cá. Các y tá được yêu cầu không thể hiện sự thiên vị hay tình cảm với bọn trẻ.
Mặc dù họ vẫn mỉm cười, nhưng kỷ luật được coi là tuyệt đối. Nếu các bé gái có thói quen đặt tay vào trong tã khi ngủ thì tay chúng sẽ bị buộc vào các thanh cũi.
Những buổi trưng bày vẫn được tiếp tục tổ chức 4 lần/ ngày - trước và sau giờ ngủ buổi sáng, trước và sau giờ ngủ buổi chiều.
Nếu một đứa không khoẻ, các y tá sẽ bí mật mang một đứa khác ra 2 lần để đảm bảo người xem tin rằng họ đã nhìn thấy tận mắt 5 đứa trẻ.
Đôi khi chúng bị đẩy ra sân chơi khi thời tiết xấu hoặc khi bị ốm.
Mẹ chúng thường phải chen qua đám đông để nhìn thấy con mình. ‘Chúng thuộc về họ, không phải của chúng tôi’ - bà Elzire nói.
Cuộc đời bất hạnh của chị em sinh 5 nổi tiếng thế giới
5 cô gái được đối xử như những nàng công chúa trong thời thơ ấu nhưng lại bị chính bố mẹ lạm dụng khi về sống chung nhà.
Mặc dù các du khách được thông báo rằng bọn trẻ không nhìn thấy và không thấy phiền về đám đông, nhưng đó không phải sự thật.
2 y tá từng ghi chú rằng: ‘Hằng ngày, bọn trẻ chạy đến chỗ người lớn và kêu lên về những người đang nhìn chúng. Rất nhiều lần chúng sợ hãi, giấu mình và không chịu ra chơi’. Chúng cũng thường xuyên gặp ác mộng.
Có lẽ vì môi trường khắc nghiệt nên không có y tá nào làm ở đây nhiều hơn 3 năm.
Đến năm 1943, ông Oliva đệ đơn kiện bác sĩ Dafoe vì vấn đề liên quan đến lợi nhuận trong câu chuyện 5 đứa trẻ. Cùng lúc đó, bà Elzire dụ dỗ các con bằng việc chê bai bệnh viện. Họ cũng lôi kéo được sự đồng cảm với gia đình mình trong các cuộc phỏng vấn với báo chí. Nhờ những nỗ lực đó, họ giành lại được các con.
Nhưng đó không phải là một cuộc hội ngộ có hậu. Gia đình Dionne lúc đó đã kiếm được rất nhiều tiền từ câu chuyện và chuyển tới một ngôi nhà lớn hơn nhiều.
Các cô bé - lúc này đã 9 tuổi thì chẳng biết gì về cuộc sống xung quanh. Các anh chị em bình thường của chúng do đã bị tách biệt từ lâu bỗng trở thành người xa lạ. Lần đầu tiên, chúng không được ngủ chung phòng. Đó là điều không thể tưởng tượng được đối với bọn trẻ - những người có mối liên kết sâu sắc từ những biểu hiện như đói, khát…
Bà Elzire bắt chúng làm việc nhà và phạt chúng khi không làm tốt. Bà ta sử dụng những lời lăng mạ và tát vào mặt bọn trẻ để thể hiện sự thất vọng của mình.
‘Y tá có bảo mày làm việc đó không? Nếu tao nuôi mày thì mày sẽ phải là đứa trẻ bình thường như những người khác’ - bà nói.
‘Họ không đối xử với chúng tôi như những đứa trẻ’ - Annette chia sẻ với tờ The New York Times vào năm 2017. ‘Chúng tôi là người hầu, là nô lệ của họ. Đó không phải cách đối xử với con người’.
Mặc dù bị đối xử tệ bạc trong chính nhà mình, nhưng ra ngoài họ vẫn là người nổi tiếng. Mỗi lần đi xem phim, họ đều có cảnh sát hộ tống.
Cuối cùng, ông Oliva bắt đầu có sự quan tâm đặc biệt tới các con gái. Ông ta cho chúng kẹo, vào phòng ngủ của chúng vào ban đêm.
‘Ông ấy đặt ngón tay vào trong áo của tôi. Lúc ấy tôi 13 tuổi’ - Annette chia sẻ với nhà báo Ellie Tesher vào năm 1999 trong cuốn tiểu sử ‘Nhà Dionne’.
‘Tôi như đóng băng lại và không thể nói gì’.
Để giấu cơ thể mình trước sự lấn tới của ông bố, cô bắt đầu mặc áo cao cổ.
Cecile nhớ lại việc tìm thấy Emilie trong tầng hầm, tay ôm đầu gối sát ngực. Emilie không nói chuyện gì đã xảy ra, nhưng khi Cecile hỏi ‘bố à?’, cô bé đã khóc nức nở xác nhận điều tồi tệ nhất đã xảy ra.
Cuối cùng, năm 18 tuổi, họ thoát khỏi ngôi nhà khi đi học ở Quebec. Emilie sau đó đã bỏ trường, chống lại mong muốn của cha mẹ và vào tu viện sống. 2 năm sau, cô qua đời vì chứng động kinh ở tuổi 20.
Cuộc đời bất hạnh của chị em sinh 5 nổi tiếng thế giới
Annette và Cecile là 2 người còn sống cuối cùng trong số 5 chị em.
Cái chết của Emilie giải thoát cho 4 cô gái còn lại với danh xưng ‘những đứa trẻ sinh năm’. Họ nhận được mỗi người 183 nghìn đô la từ quỹ (tương đương 1,3 triệu đô la ngày nay).
Được truyền cảm hứng từ những người chăm sóc mình, Yvonne và Cecline học trường điều dưỡng. Marie và Annette học đại học.
Đến năm 1970, Marie qua đời ở tuổi 35, nguyên nhân không rõ.
Annette và Cecile kết hôn, không có con và đều ly hôn. Đến năm 1998, cả ba người còn lại kiện chính quyền, nhận 4 triệu đô la Canada với lời thừa nhận chính quyền đã quản lý sai quỹ tín thác của họ.
Sau khi Yvonne qua đời vì ung thư vào năm 2001, 2 chị em còn lại nay đã 85 tuổi. Annette sống trong một căn hộ bên ngoài Montreal.
Năm 2012, con trai của Cecile là Bertrand đã rút hết tài khoản ngân hàng của mẹ, khiến bà phải sống chật vật trong một trại dưỡng lão của chính phủ.
Tuy vậy, trong một lần chia sẻ, bà vẫn nói rằng: ‘Ở tuổi của tôi, mọi thứ thật khó khăn. Nhưng tôi vẫn nắm chặt tay và ngẩng cao đầu’.
@ VietnamNet

11 quốc gia có hệ thống trường học tốt nhất trên thế giới

11 quốc gia có hệ thống trường học tốt nhất trên thế giới

bởi anle20

Mỗi năm, Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF) đều phát hành Báo cáo Cạnh tranh Toàn cầu về tình trạng các nền kinh tế trên thế giới. WEF đã xem xét dữ liệu về các lĩnh vực khác nhau cũng như sự vững mạnh của các ngân hàng và sự phức tạp của các doanh nghiệp ở mỗi nước. Sau đó, dữ liệu này được sử dụng để tạo nên một bức tranh về các nền kinh tế của hầu hết các quốc gia trên thế giới.
(Ảnh: Lucélia Ribeiro)
Những quốc gia này được xếp hạng theo “12 tiêu chí về sức cạnh tranh”, trong đó bao gồm môi trường kinh tế vĩ mô, cơ sở hạ tầng, y tế và giáo dục tiểu học, và hiệu quả của thị trường lao động.
Chúng tôi đã đào sâu vào những dữ liệu giáo dục để xem nước nào có hệ thống giáo dục tốt nhất. Cả Mỹ và Anh đều không nằm trong top 11 quốc gia đứng đầu (3 quốc gia cùng xếp hạng thứ 9, tạo nên 11 quốc gia có hệ thống giáo dục tốt nhất dưới đây):
Hạng 9. Nhật Bản: 5,6
trường học tốt nhất
Boris Johnson tham gia giải đấu Street Rugby trên đường phố Tokyo với những đứa trẻ và người lớn đến từ Cộng đồng Nihonbashi, Yaesu & Kyobashi. (Ảnh: Stefan Rousseau PA Archive/PA Images)
Nhật Bản là một trong những nước hàng đầu có tỷ lệ biết chữ, khoa học và toán nằm trong nhóm OECD. Học sinh phải học sáu năm tiểu học, ba năm trung học cơ sở, ba năm trung học phổ thông trước khi quyết định liệu họ có muốn học đại học hay không. Trung học phổ thông không bắt buộc nhưng con số đăng ký học đạt đến gần 98%.
Hạng 9. Barbados: 5,6
Đội trưởng môn bóng gậy Alistair Cook chào đón một thiếu niên tại sân bóng Kensington Oval tại Bridgetown, Barbados, thứ Tư, ngày 29/04/2015. (Ảnh: AP Photo/Ricardo Mazalan)
Chính phủ Barbados đã đầu tư mạnh vào giáo dục, kết quả tỷ lệ biết chữ đạt 98%, một trong những tỷ lệ cao nhất trên thế giới. Tiểu học dành cho học sinh từ 4 đến 11 tuổi, trung học từ 11 đến 18 tuổi. Đa số các trường ở cả hai cấp là do chính phủ sở hữu và điều hành.
Hạng 9. New Zealand: 5,6
Một nhóm các em học sinh biểu diễn điệu vũ chiến đấu Haka cho Hoàng tử xứ Wales và nữ công tước xứ Cornwall tại Công viên Bukekura ở New Plymouth, New Zealand. (Ảnh: John Stillwell PA Archive/PA Images)
Giáo dục tiểu học và trung học ở New Zealand bắt đầu từ 5 tuổi đến 19 tuổi, giáo dục bắt buộc từ 6 đến 16 tuổi. Có ba loại trường trung học tại New Zealand: giáo dục công lập có khoảng 85% học sinh, trường tư thục tích hợp – là loại trường tư đã gia nhập vào hệ thống đào tạo nhà nước nhưng vẫn giữ những đặc quyền riêng của họ chiếm 12%, và trường thuộc sở hữu tư nhân toàn phần có 3% học sinh.
Hạng 8. Estonia: 5,7
Học sinh Estonia vẫy cờ Hoa Kỳ và cờ quốc gia Estonia để chào đón Tổng thống Mỹ – Barack Obama (bên phải) trong một buổi lễ chào mừng tại cung điện Kadriorg ở Tallinn, Estonia, thứ Tư, ngày 3/9/2014. (Ảnh: AP Photo/Mindaugas Kulbis)
Theo số liệu năm 2015, Estonia dành khoảng 4% GDP cho giáo dục. Luật thi hành giáo dục 1992 của đất nước này nói rằng mục tiêu của giáo dục là “để tạo điều kiện thuận lợi cho sự phát triển nhân cách, gia đình và đất nước Estonia; để thúc đẩy sự phát triển của các dân tộc thiểu số, đời sống kinh tế, chính trị và văn hóa ở Estonia và để bảo tồn thiên nhiên trong bối cảnh kinh tế và văn hóa toàn cầu; để truyền bá giá trị quyền công dân và để thiết lập các tiền đề cho việc tạo ra một truyền thống học tập dài lâu trên toàn quốc”.
Hạng 6. Ireland: 5,8
Ảnh: Đội Aoife O Shaughnessy của Ireland dẫn bóng tại trận bán kết bóng bầu dục trong suốt ngày thứ tư của giải 2016 School Games tại Đại học Loughborough. (Ảnh: Paul Roberts/PA Wire)
Đa số các trường trung học ở Ireland được tư nhân sở hữu và quản lý nhưng lại do nhà nước tài trợ, ngoài ra cũng có những trường phổ thông hỗn hợp và dạy nghề do nhà nước sở hữu. Tuy nhiên, một báo cáo gần đây cho thấy rằng chi tiêu cho giáo dục của Ireland đã giảm xuống 15% so với các nước phát triển trong thời gian cuộc khủng khoảng tài chính lên đỉnh điểm từ năm 2008 đến năm 2013, điều này cho thấy hệ thống giáo dục có thể bị ảnh hưởng trong tương lai.
Hạng 6. Qatar: 5,8
trường học tốt nhất
Học sinh tại Trường tiểu học tư thục nữ Amna Mahmoud Al Jeddah chờ đợi sự xuất hiện của nữ công tước xứ Cornwall vào ngày thứ tư của tour du lịch Hoàng gia tới Trung Đông tại Doha, Qatar. (Ảnh: Chris Jackson PA Archive/PA Images)
Theo BBC báo cáo thì vào năm 2012 quốc gia dầu mỏ Qatar đã “trở thành một trong những đấu thủ tầm cỡ nhất trong lĩnh vực đổi mới giáo dục, hỗ trợ các dự án từ bình dân học vụ đến các nghiên cứu cao cấp tại Đại học”. Đất nước này đang đầu tư rất nhiều vào việc để cải thiện các tiêu chuẩn giáo dục, đây vốn là một phần trong chương trình tầm nhìn 2030 vì một đất nước tự cung tự cấp. Các trường học do chính phủ tài trợ cung cấp giáo dục miễn phí, nhưng chỉ dành cho công dân Qatar còn hầu hết các công dân nước ngoài có xu hướng gửi con đến trường tư thục.
Hạng 5. Hà Lan: 5,9
Những trẻ em nhập cư đi về phía trường học trong làng Oranje, Hà Lan vào thứ Năm, ngày 8/10/2015. (Ảnh: AP Photo/Peter Dejong)
Trẻ em Hà Lan được cho là những học sinh hạnh phúc nhất trên thế giới theo một nghiên cứu năm 2013 của UNICEF, dẫn đến việc giáo dục tổng thể tốt hơn những nước khác. Trường học thường không cung cấp nhiều bài tập về nhà mãi đến cấp trung học, sinh viên cũng ít áp lực và căng thẳng hơn. Trường học gồm các trường thuộc tôn giáo và trường công lập “trung tính” hơn, chỉ có một số ít các trường tư thục.
Hạng 4. Singapore: 6,1
Ảnh: Cựu thủ tướng Anh David Cameron gặp các sinh viên tại trường Trung học Commonwealth ở Singapore. (Ảnh: Stefan Rousseau PA Archive/PA Images)
Singapore có điểm cực kỳ cao trong kỳ thi PISA (Chương trình đánh giá sinh viên quốc tế), nhằm mục đích đo lường và so sánh hiệu suất của các sinh viên giữa các nước khác nhau. Tuy nhiên, hệ thống trường học có danh tiếng này cũng giống như một nồi áp suất, tạo cho học sinh nhiều căng thẳng khi chúng còn ở độ tuổi rất trẻ.
Hạng 2. Bỉ: 6,2
Các em học sinh đội mũ giấy màu cờ Bỉ đang đứng đợi gia đình Hoàng gia bên ngoài Nhà thờ Saint Michel ở Brussels, thứ Năm, ngày 15/11/2007. (Ảnh: AP Photo/Thierry Charlier)
Bỉ có 4 loại trường trung học khác nhau, cụ thể là trường trung học phổ thông, trường trung học chuyên nghiệp, trường trung học nghề, trường giáo dục nghệ thuật. Ủy ban Fulbright tại Mỹ, đơn vị tổ chức trao đổi sinh viên giữa Bỉ và Luxembourg cho biết: “Giáo dục được ưu tiên cao, và đây là mảng chi tiêu ngân sách hàng năm lớn nhất của chính phủ Bỉ tại các cấp địa phương. Trẻ em trong độ tuổi từ 4 đến 18 được học trong hệ thống giáo dục hoàn chỉnh của các trường công lập và tư nhân với chi phí rất thấp hay không tốn phí”.
Hạng 2. Thụy Sĩ: 6,2
Phi công Fabienne Meyer của Thụy Sĩ cùng với tay đua xe trượt băng Hanne Schenk đang băng ngang qua những đứa trẻ cổ vũ cho họ hoàn thành tốt vòng đua thứ hai trong giải đua xe trượt băng thế giới ở Lake Placid, New York vào thứ Sáu, ngày 17/01/2012. (Ảnh: AP Photo/Mike Groll)
Chỉ có 5% trẻ em theo học tại các trường tư nhân ở Thụy Sĩ. Những bài học được giảng dạy theo các ngôn ngữ khác nhau tùy thuộc vào khu vực của Thụy Sĩ, với tiếng Đức, tiếng Pháp hay tiếng Ý là ngôn ngữ phổ biến nhất. Từ trung học trở đi, học sinh được phân tách theo khả năng.
Hạng 1. Phần Lan: 6,7
Học sinh trung học Phần Lan. (Ảnh: Tony Lewis/Getty Images)
Phần Lan thường xuyên đứng đầu trong bảng xếp hạng hệ thống giáo dục toàn cầu và nổi tiếng với hệ thống không phân chia học sinh. Tất cả các em học sinh, bất kể khả năng như thế nào, đều được dạy trong những lớp học tương tự nhau. Kết quả là, khoảng cách giữa các em học sinh yếu nhất và các em học sinh giỏi nhất là nhỏ nhất thế giới. Trường học Phần Lan cũng cho tương đối ít bài tập về nhà và chỉ có một bài kiểm tra bắt buộc ở tuổi 16.
Theo Business Insider /Hoàng Vũ / Trithucvn


Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2019

LHS Thứ Bảy 07.09.2019: TẠI SAO MÔN ĐỆ CHÚA PHÁ LUẬT SABÁT?

Lời Chúa thứ bảy tuần XXII thường niên (07/09/2019)
Bài Đọc Năm Lẻ: Cl 1, 21-23

Lời Chúa trong thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê.
Bài Tin Mừng: Lc 6, 1-5
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca



TITOCO HÀM TÂN

Lời Chúa thứ sáu tuần XXII thường niên (06/09/2019)

Bài Đọc Năm Lẻ : Cl 1, 15-20

Lời Chúa trong thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê.
Bài Tin Mừng: Lc 5, 33-39
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca



TITOCO HÀM TÂN

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2019

LHS Thứ Năm 05.09.2019: PHÊRÔ TỪ CHÀI CÁ ĐẾN CHÀI NGƯỜI .

Lời Chúa thứ tư tuần XXII thường niên (04/09/2019)

Bài Đọc Năm Lẻ: Cl 1, 9-14
Lời Chúa trong thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê.
Bài Tin Mừng: Lc 5, 1-11
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Lu-ca



TITOCO HÀM TÂN

Lời Chúa thứ tư tuần XXII thường niên (04/09/2019)

Bài Đọc Năm Lẻ: Cl 1,1-8
Lời Chúa trong thư của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê.
Bài Tin Mừng: Lc 4, 38-44
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Lu-ca



TITOCO HÀM TÂN

LHS Thứ Ba 03.09.2019: QUYỀN NĂNG CỦA LỜI CHÚA

Lời Chúa thứ ba tuần XXII thường niên (03/09/2019)
Bài Đọc Năm Lẻ : 1 Tx 5,1-6.9-11
Lời Chúa trong thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Thêxalônica
Bài Tin Mừng: Lc 4, 31-37
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca



TITOCO HÀM TÂN

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2019

Lời Chúa: Thứ Hai tuần 22 Thường Niên (Lc 4, 16-30)

Bài Đọc Năm Lẻ: 1 Tx 4, 13-18
Lời Chúa trong thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Thêxalônica.
Bài Tin Mừng: Lc 4, 16-30
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Lu-ca



TITOCO HÀM TÂN